Edit + Beta: Snail
Trông thấy Trì Yến bởi vì một câu kia của Mạch Đương mà nhìn sang, Mạch Nha chỉ muốn trốn sau lưng cậu, tỏ vẻ mình hoàn toàn không quen biết người này.
Mạch Đương lại không để ý, cậu cười he he hai tiếng với Trì Yến, ngồi bên cạnh dàn nhạc gõ nhịp theo động tác của anh, tầm mắt không rời khỏi người Trì Yến nửa giây.
Trì Yến thu hồi ánh nhìn, trên khuôn mặt lạnh nhạt không có biểu cảm gì, nhưng tay dài chân dài của anh nhảy trên quảng trường vậy mà vẫn có vẻ thật đẹp mắt, Mạch Đương ngửi được mùi ngon, trước kia cảm giác hoạt động này rất nhàm chán đột nhiên trở nên thú vị.
Xem mọi người nhảy một hồi, cậu hứng thú dứt khoát hát theo ca khúc: "Người đàn ông uy vũ hùng tráng nhảy múa, tuấn mã lao vùn vụt như gió táp, vùng quê mênh mông vô bờ tùy anh lưu lạc, trái tim anh bao la khắp đất trời~"
Trì Yến: "…"
Mạch Nha đến nơi này là vì xem con gái cô Lưu, sau khi nhìn thấy người múa dẫn đầu là Trì Yến liền không còn hứng thú, không ngờ Mạch Đương ngay từ đầu không cam tâm tình nguyện lúc này lại có bộ dạng rất vui gõ nhịp theo dàn nhạc. Cậu nhóc nhỏ giọng nói với Mạch Đương mấy câu, Mạch Đương đều không phản ứng, một đôi mắt chỉ mải dính trên người Trì Yến, dáng vẻ tập trung tinh thần như là học viên mới của múa quảng trường vậy.
Đây đến cùng là ai vừa rồi tuyệt không muốn chạy đến hóng hớt, thì ra lực hấp dẫn của nữ thần không lớn bằng nam thần sao? Mạch Nha yên lặng thổ tào.
Sau khi bài Sáo Mã Can chấm dứt là bài Quả táo nhỏ, tiết tấu xoay eo của Quả táo nhỏ cũng không tốt hơn Sáo Mã Can bao nhiêu, Mạch Đương nhìn Trì Yến lắc lắc eo, đá chân dài, nhất cử nhất động đều tràn ngập sức hấp dẫn vô tận, bao gồm cả vẻ mặt thờ ơ không đếm xỉa đến chuyện gì kia đều có vẻ đặc biệt mê người, các động tác nối tiếp nhau lại khiến người khác cảm thấy hoạt động đại chúng như múa quảng trường này đều được anh đề thăng lên vài cấp bậc.
Nhìn một hồi, Mạch Đương như nghĩ đến cái gì đột nhiên vỗ bàn tay một cái, khiến Mạch Nha giật nảy mình, vội hỏi: "Làm sao vậy? Chúng ta sắp về…" chữ "sao" phía sau còn chưa nói xong, cậu nhóc liền bị động tác của Mạch Đương làm cho sợ ngây người.
Chỉ thấy Mạch Đương móc điện thoại di động ra, nhanh chóng mở công năng ghi hình, hướng về phía Trì Yến đang nhảy múa bắt đầu ghi lại.
Mạch Nha ngổn ngang một lúc, hỏi: "Đây là làm gì vậy anh?"
"Ghi hình đó." Ánh mắt Mạch Đương không rời màn hình di động.
"Em biết, em là hỏi anh ghi lại làm gì? Anh muốn học nhảy quảng trường sao?" Mạch Nha hỏi, trước kia không nghe nói cậu có đam mê này nha!
"Học nhảy quảng trường?" Mạch Đương liếc xéo cậu nhóc, "Mày nghĩ anh mày quá thuần khiết rồi."
"Không ợ, trong lòng em anh chưa từng thuần khiết qua! Chỉ là anh bỉ không biên giới, trong nhất thời em không nghĩ ra được anh dùng nó làm gì." Mạch Nha gãi gãi đầu.
Mạch Đương cười một cái, tiếp tục ghi hình.
Toàn bộ động tác của Trì Yến đều rơi vào di động Mạch Đương, sau khi Quả táo nhỏ chấm dứt, cậu cẩn thận lưu lại video, Trì Yến bên kia để đoàn múa nghỉ ngơi giữa sân.
Thấy Trì Yến đứng một bên lấy di động ra chơi, Mạch Đương đứng lên muốn đi qua, có điều cậu vừa bước hai bước Trì Hoan chị gái Trì Yến liền đến, cũng có nghĩa là Trì Yến phiên bản nhảy quảng trường kết thúc.
Mạch Đương nhìn Trì Yến nói mấy câu với Trì Hoan liền rời đi trước, trong lòng có chút tiếc nuối, cậu còn chưa xem đủ đâu.
"Nhìn nhìn nhìn! Đó chính là con gái cô Lưu, quả thực là nữ thần!" Rốt cục nhìn thấy nữ thần Mạch Nha kích động nói với Mạch Đương, khuôn mặt màu hồng nhạt phao phao mà nhìn Trì Hoan, chỉ kém không xông lên xin chụp ảnh chung thôi.
Trì Hoan xác thực xinh đẹp, dáng người cao gầy cân xứng, tóc đen buộc lại thành đuôi ngựa cao cao, khuôn mặt nhỏ nhắn tuy trắng trong thuần khiết nhưng không thoa phấn trang điểm, lại thắng ở ngũ quan xinh đẹp tuyệt trần, khí chất xuất chúng. Có điều Mạch Đương không để ý chuyện này, cậu vẫn nhìn bóng dáng rời đi của Trì Yến, thấy đối phương lập tức muốn rẽ ngoặt biến mất, vội vàng ném một câu cho Mạch Nha: "Mày chỉnh nhạc đi" liền chạy theo.
"Sao?!! Anh! Em không biết điều âm mà!!" Mạch Nha hô to phía sau.
Mạch Đương không để ý đến tiếng kêu của cậu nhóc, chạy lên chỗ rẽ đuổi theo Trì Yến: "Wey, chờ tui một chút."
Bước chân Trì Yến dừng lại, nhìn Mạch Đương ngăn cản anh, nhận ra là người điều âm vừa rồi liền hỏi: "Có chuyện gì sao?"
"Vừa rồi anh nhảy rất đẹp mắt." Mạch Đương nói.
Trì Yến không nghĩ tới cậu đuổi theo là để nói cái này, gật gật đậu: "Cảm ơn." Nói xong liền muốn lướt qua cậu rời đi.
Mạch Đương lui ra phía sau mấy bước ngăn trở đường đi của anh lần nữa: "Chờ một chút, tui còn chưa nói xong đâu."
Trì Yến nghe vậy dừng lại lần nữa, chờ câu tiếp theo của cậu.
"Chào anh Trì Yến, tui là Mạch Đương học viện kỹ thuật chuyên ngành giao thông, anh đói không, tui mời anh ăn khuya nha."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!