Chương 29: Mạch Đương cảm thấy mình ngửi được mùi thuốc kích thích

Edit + Beta: Snail

Thấy Trì Yến bị mình làm nghẹn đến câm nín không trả lời được, nội tâm Mạch Đương cười trộm một chút, bên ngoài lại vẫn nghiêm trang như cũ: "Anh đang miên man suy nghĩ cái gì vậy, tui chỉ nói là muốn bôi thuốc mà thôi."

Trì Yến nhìn cậu, trong mắt mang theo chút dò xét, như là đang xác nhận tính chân thật của câu nói này.

"Tui nói thật, tui…"

"Tôi chưa từng nghĩ gì cả." Trì Yến cắt đứt lời Mạch Đương, hơi hơi khom lưng tựa sát vào cùng cậu nhìn thẳng, "Hay là nói cậu tự mình hiểu sai?"

Mặt hai người cách rất gần, thời điểm Trì Yến nói chuyện hơi thở lướt nhẹ qua mặt Mạch Đương, từ trên người anh còn truyền đến mùi sữa tắm, mùi hương này Mạch Đương rất quen thuộc, bởi vì đây là hương vị sữa tắm cậu vẫn dùng, trước kia lúc mình dùng còn không cảm thấy có gì không thích hợp, bây giờ mùi này dùng trên người Trì Yến, cậu cảm giác mình ngửi được mùi thuốc kích thích.

Mùi vị đó vẫn vọt vào trong mũi, khiến mũi ngưa ngứa, làm cậu muốn dùng tay dụi một cái, có điều tay còn chưa di chuyển, Trì Yến đột nhiên sát lại gần thêm chút, chóp mũi gần như muốn đụng vào chóp mũi Mạch Đương, khoảng cách gần kề như vậy khiến lưng Mạch Đương lập tức cứng ngắc, ngay cả chân tay cũng không biết đặt chỗ nào, chỉ cảm thấy liều lượng thuốc kích thích tăng thêm! Như là có xúc tu nhỏ vẫn dùng chóp đuôi trêu chọc thần kinh cậu vậy, khiến cho thần trí cậu muốn tan rã.

Trì Yến nhìn thẳng cậu vài giây, chậm rãi mở miệng: "Cậu…"

"A?" Cổ họng Mạch Đương có chút khô, trái tim nhảy cực nhanh. Trì Yến dựa vào quá gần rồi, gần đến nỗi cậu có thể thấy rõ ràng lông tơ thật nhỏ trên mặt Trì Yến, thấy rõ lông mi dày cong của anh, còn có đáy mắt anh phản chiếu hình dáng mình, khiến cậu muốn tiến lên hôn nhẹ ánh mắt anh.

Đang lúc Mạch Đương bị loại mùi hương giống như thuốc kích thích trên người Trì Yến trêu chọc đến gần như muốn hóa thân thành sói ra tay đem anh tử hình tại chỗ, Trì Yến đột nhiên đứng thẳng người, nhìn Mạch Đương ngồi trên salon nói: "Mùi mồ hôi trên người cậu có chút lớn, đi tắm trước đi."

Mạch Đương: "…" Mẹ nó anh dựa vào gần như vậy, trêu chọc ông đây lâu như vậy, chính là vì nói cho ông đây biết trên người ông có chút thối?!!

Cuối cùng bạn học Mạch Đương Đương bị nam thần ghét bỏ chỉ có thể buông tha ý tưởng đem nam thần gạo nấu thành cơm, cầm quần áo đi tắm, dù sao nam thần đã lên tiếng nói mình hôi mùi mồ hôi, chẳng lẽ còn muốn mang cái mùi này để nam thần ngửi cả đêm sao? Lần trước khóe mắt dính ghèn đã đủ khắc sâu ấn tượng…

Nhìn cửa WC đóng lại, đáy mắt Trì Yến hiện lên một tia ý cười rõ ràng, tâm tình rất tốt cầm lấy ly nước Mạch Đương rót cho anh lúc trước uống nửa ly, tiếp đó liền ngồi xuống salon, mở hòm thuốc Mạch Đương tìm ra.

Hòm thuốc tuy rằng nhỏ, nhưng các loại thuốc lại rất đầy đủ, thuốc tiêu sưng giảm đau, cảm mạo phát sốt linh tinh đều có, thuốc án theo từng loại mà đặt trong hòm phân ô. Nhìn hòm thuốc chỉnh tề, Trì Yến có chút ngoài ý muốn, chung quy thoạt nhìn tính cách Mạch Đương thật sự không giống người cẩn thận tỉ mỉ đến ngay cả mấy thứ này đều chuẩn bị đầy đủ, trừ khi… cậu cần dùng, hơn nữa thường xuyên dùng.

Suy đoán này khiến Trì Yến nhớ tới sự mạnh mẽ hung ác khi Mạch Đương đánh nhau buổi tối hôm nay, lối đánh này của Mạch Đương tuyệt đối không phải tay ngang, động tác thuần thục như vậy thật giống như đánh nhau đối với cậu mà nói là chuyện thường ngày.

Ngón tay đang lục lọi hòm thuốc dừng lại, Trì Yến trực giác mình bắt được chút gì, nhưng cụ thể là cái gì anh nói không rõ. Trầm tư một hồi, anh ngẩng đầu nhìn về hướng WC, ánh mắt hơi trầm xuống.

"Meo." Mạch Manh bên cạnh không biết khi nào đi đến bên chân anh, ngửa đầu kêu một tiếng với anh.

Trì Yến thu hồi ánh mắt, cúi đầu nhìn nó: "Làm sao vậy?"

"Meo." Mạch Manh lại kêu một tiếng, đi tại chỗ vài vòng.

Dù sao cũng không phải mèo mình nuôi, Trì Yến không rõ nó có ý gì, nhìn Mạch Manh xoay quanh tại chỗ, anh suy tư một chút, nghĩ đến Mạch Manh vừa ăn xong, suy đoán đại khái là muốn đi WC?

Nhìn nhìn chung quanh phòng khách, ánh mắt Trì Yến dừng trên cái túi vừa rồi Mạch Đương tìm đồ hộp cho mèo, anh đi qua nhìn vào, tìm được bồn cầu cho mèo và cát mèo.

Trì Yến đặt bồn cầu chuẩn bị tốt xuống đất, Mạch Manh liền nhảy lên.

Ngay từ đầu Trì Yến cho rằng Mạch Manh là mèo Mạch Đương nuôi, sau này từ trong lời Mạch Đương xem ra Mạch Manh hẳn là mèo hoang, Mạch Đương vừa thu dưỡng nó, mà trong túi chứa đồ cần dùng để nuôi mèo này cũng rõ ràng là mới mua, những thứ này chứng thực suy đoán của anh. Chỉ là lúc này nhìn Mạch Manh tìm WC cùng động tác thuần thục khi đi WC có thể thấy được không phải là lần đầu tiên nó sử dụng, thực sự không giống mèo hoang thông thường.

Nhìn lỗ tai Mạch Manh có lỗ hổng, còn có phía dưới cằm thiếu một khối lông nhỏ, anh suy đoán trước khi lang thang Mạch Manh cũng là mèo nhà đi.

Mạch Manh đi WC xong nhảy xuống kêu hai tiếng trước mặt Trì Yến.

Trì Yến nở nụ cười, hai tay chống đầu gối nhìn nó: "Nhóc con, cậu ấy sẽ chăm sóc mày thật tốt."

Thời điểm nói câu này đáy mắt Trì Yến mang theo dịu dàng nhàn nhạt, Mạch Manh nhìn không hiểu, hướng về anh meo một tiếng, lại quay lại đệm nằm lúc trước Mạch Đương cho nó.

Trì Yến đậy kín nắp bồn cầu mèo, cởi áo, trở lại trên salon tìm thuốc trị thương, thời điểm cởi quần áo anh nghĩ tới câu vừa rồi kia của Mạch Đương "Dù sao cũng phải cởi, kỳ thật anh có thể không mặc", cười khẽ một tiếng.

Thật đúng là phải cởi mà.

Trong hòm, thuốc cầm máu tiêu sưng cũng có vài loại, Trì Yến tìm một loại tương đối thường gặp, chính mình chơi bóng bị thương cũng sẽ dùng đến lấy ra, vặn mở trút ra một ít bôi lên chỗ xanh tím trên hông mình.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!