Chương 28: Đến đây, cởi quần áo~

Edit + Beta: Snail

Tuy rằng Mạch Đương nói không cần hỗ trợ, có điều Trì Yến vẫn ở phía sau giúp cậu nâng đuôi xe lên một chút, giảm bớt gánh nặng cho cậu.

Sau khi đến tầng 4, Mạch Đương dừng lại trước một cánh cửa ở cửa cầu thang. Cậu đặt xe xuống đất, móc chìa khóa ra mở cửa, cửa mở đến phân nửa đột nhiên ngừng lại nói với Trì Yến: "Cái kia, nhà tui tương đối lộn xộn, anh đừng ghét bỏ nha."

Sinh viên độc thân ở bên ngoài phòng ở đều sẽ không quá ngăn nắp, Trì Yến cũng từng nhìn qua ký túc xa nam sinh trong trường vừa dơ vừa loạn, mặc dù không gật bừa, nhưng những thứ này anh có thể hiểu được, có điều vẫn là lần đầu tiên chứng kiến bộ dáng thẹn thùng này của Mạch Đương, khiến người ta cảm thấy thú vị ngoài ý muốn, anh khẽ giương khóe miệng một chút, tỏ vẻ không ngại, theo cậu vào phòng.

Mạch Đương bậc công tắc đèn phòng khách, tình hình khái quát trong phòng liền bại lộ dưới mắt Trì Yến, như Mạch Đương nói trong phòng có chút lộn xộn, có điều cũng không đến mức nghiêm trọng, chỉ là đồ vật bày biện tương đối tùy tiện, trên bàn trà chồng chất một ít gói đựng đồ ăn vặt, còn có trên ghế sa lon mắc một ít quần áo không biết là sạch sẽ hay là chuẩn bị đem giặt.

"Anh chờ tui một chút." Mạch Đương cũng chú ý tới chính mình để đồ đạc lung tung, cậu bỏ xe qua một bên, đi vào đem quần áo trên ghế salon vo thành một cục toàn bộ ôm đến WC ném vào máy giặt, sau đó lại tùy tiện thu dọn đồ ăn vặt trên mặt bàn một chút, mới nói với Trì Yến: "Được rồi, ngồi đi."

Trì Yến gật gật đầu, nói câu cám ơn, ôm Mạch Manh ngồi xuống sofa, vừa ngồi xuống Mạch Manh liền nhảy xuống đất, một chân bởi vì vừa rồi văng vào tường bị thương, chỉ có thể khập khiểng dùng chân nhảy vài cái trên mặt đất, Mạch Đương thấy thế rút cái nệm từ ghế dựa bên cạnh đem nó đặt lên, Mạch Manh hiếm khi không phản kháng, ngoan ngoãn ngồi.

Mạch Đương đi rửa tay, tìm đồ hộp mở cho nó ăn, lại hỏi Trì Yến muốn uống gì.

"Nước lọc là được, cảm ơn." Trì Yến nói.

"Còn khách sáo với tui như vậy?" Mạch Đương rót ly nước cho anh.

Trì Yến nhận lấy, vừa đưa đến bên miệng liền nghe Mạch Đương nói: "Được rồi, chúng ta làm chính sự đi~"

Trì Yến ngẩng đầu nhìn cậu, chỉ thấy cậu đi đến tủ TV lấy hòm thuốc ra, sau đó cầm đến bên cạnh anh ngồi xuống, nói: "Đến đây, cởi quần áo."

Trì Yến: "…"

"Đừng hiểu lầm, tui chỉ muốn giúp anh bôi thuốc." Mạch Đương nghiêm trang nói, trên mặt in dòng chữ "Sao anh có thể bỉ như thế được."

Trì Yến không nói chuyện, hai người mắt đối mắt, Mạch Đương nhìn đôi con ngươi đen như mực của anh cảm giác lời mình vừa nói dường như có chút giấu đầu hở đuôi, cậu đang chuẩn bị nói thêm gì đó, Trì Yến đột nhiên đứng dậy, động tác lưu loát đem T

-shirt trên người cởi ra.

Sau khi cởi áo liền thấy được đường cong cơ bắp rõ ràng trên thân Trì Yến, làn da phiếm màu tiểu mạch mê người, bất kể là áo may ô tuyến(*), nhân ngư tuyến (**) còn có hai điểm nhạt màu trước ngực, tất cả đều phanh ra bại lộ trước mắt Mạch Đương, thân thể trẻ trung mang theo hormone mê người, lực trùng kích quá lớn, khiến ánh mắt Mạch Đương đi thẳng một mạch.

(*) áo may ô tuyến: là bụng bằng phẳng ở cảnh giới cao nhất, không có sẹo lồi, có cơ bắp, phần bụng chủ yếu từ hai bộ phận tổ hợp thành, chia làm cơ bụng cùng cơ bắp bên sườn bụng, bởi vì tổ hợp cơ bụng này thoạt nhìn rất giống áo may ô, vì vậy được xưng là áo may ô tuyến.

(**) nhân ngư tuyến: chỉ hai bên phần bụng tiếp cận với xương chậu hợp thành hình chữ V, bởi vì hình thái giống với cá hơi co rút lại, do đó được gọi là nhân ngư tuyến. (Nguồn: baike. baidu. com)

Xương quai xanh √

đầu v* √

Bụng liền kề

Rốn √

Nhân ngư tuyến √

Toàn bộ đều gần ngay trước mắt!

Mạch Đương cảm giác mũi mình có chút nóng, nóng hừng hực, như có gì đó muốn chảy ra, không chỉ như vậy, cậu cảm giác Mạch Ji Ji được nghỉ ngơi vài ngày cũng có chút nóng, tóm lại cả người cậu đều nóng, đầu óc cũng nóng, vô cùng muốn làm chút chuyện gì đó giải nhiệt, có điều còn chưa làm gì cậu đã bị một mảnh xanh tím dưới hông Trì Yến kéo về hiện thực, đó là nơi Trì Yến bị thương, bị quần che khuất một ít, cho nên vừa rồi cậu không phát hiện trước tiên.

"Vết thương của anh…" Mạch Đương nháy mắt tỉnh táo lại, cậu đưa tay sờ nơi Trì Yến bị thương, ngón tay vừa chạm vào, nơi Trì Yến bị thương liền rụt lại, cậu vội vã thu tay về, khẩn trương hỏi: "Rất đau sao?"

"Tàm tạm." Trì Yến nói, đau đớn nằm trong phạm vi chịu đựng, cơ bắp rung động chỉ là phản xạ tự nhiên thôi, sau lưng anh bị thương càng nghiêm trọng hơn.

"Vậy… tui thổi cho anh một chút?" Mạch Đương đề nghị, nhìn bộ vị bên hông với vẻ mặt nóng lòng muốn thử.

"…" Loại lời nói giống như đang dỗ đứa nhỏ này khiến Trì Yến có chút không nói nên lời, anh không đáp lại vấn đề nọ, mà là nói, "Tôi muốn tắm rửa, mượn phòng tắm của cậu một chút."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!