Edit + Beta: Snail
Không lâu trước đó Trì Yến liền hoài nghi mình bị người theo dõi, nhất là trên đường anh bổ túc cho học sinh trở về, chỉ là vẫn không bắt được người nên anh không thể xác định, hơn nữa mấy ngày nay đối phương cũng không xuất hiện, anh tưởng chính mình đa tâm, không ngờ đêm nay lại tới, hơn nữa không chỉ tới một tên. Vì thế anh tìm một lý do để Mạch Đương đi trước, chính mình đi theo hướng ngược lại dẫn người qua.
Tốc độ đạp xe của Trì Yến cũng không nhanh, thậm chí còn có thể nghe âm thanh phía sau có người đuổi theo, anh là cố ý, nếu đối phương tốn tâm tư theo anh lâu như vậy khẳng định sẽ không vì vậy mà bỏ qua, cho dù lần này bỏ qua, cũng sẽ còn lần sau, đã như vậy, anh cũng muốn nhìn một chút đến cùng là ai.
Nghe thấy âm thanh phía sau càng lúc càng gần, tốc độ Trì Yến hơi chậm lại chút, quay đầu nhìn về phía sau, bởi vì khoảng cách gần, lần này anh thấy rõ người phía sau. Khi nhìn đến người đứng giữa nhất thời anh rất ngạc nhiên, hơi nhíu mày, trong lòng suy nghĩ, tăng nhanh tốc độ trên chân, nếu đã biết là ai, hơn nữa đối phương không chỉ một người, anh không tất yếu cùng bọn họ cứng đối cứng.
Có điều hiển nhiên đối phương đến có chuẩn bị, phía trước cũng có người cản đường, giơ gậy gộc lên ngăn anh lại.
Trì Yến mạnh thắng xe, hai tay nắm lấy ghi
-đông lợi dụng bánh sau bắn lên, xoay cổ tay một cái, toàn bộ thân xe đánh một vòng cung xinh đẹp, nâng bánh trước lên suýt chút nữa quét đến người phía sau, khiến đối phương hoảng sợ, đồng loạt lui lại mấy bước.
Trì Yến một chân chống xe, nhìn người đi đến trước mặt mình. Bao gồm người vừa rồi chặn anh lại, người tới tổng cộng có ba tên, một người trong đó là đội trưởng số 4 đội bóng rổ Lí Công trước kia thi đấu thua bọn Trì Yến.
"Xem ra mày còn nhớ tao." Đối phương đi về phía trước hai bước nhìn Trì Yến, "Vậy cũng đỡ mắc công tao tự giới thiệu, tao nghĩ mày không phải không biết vì sao tao tới tìm mày đâu nhở?"
"Trước đó đều là cậu theo tôi?" Trì Yến không trả lời hắn, chỉ nói ra vấn đề của mình.
"Tính cảnh giác rất cao." Số 4 cười lạnh một tiếng.
"Bởi vì trận đấu lần trước?" Trì Yến tiếp tục hỏi.
Vừa nghe anh nhắc tới trận đấu đó, sắc mặt số 4 trầm xuống vài phần, lần thi đấu với đại học G lần đó xem như hắn thua sạch mặt mũi, bây giờ Trì Yến lại nhắc tới, hắn không khỏi nghĩ đến thủ đoạn gậy ông đập lưng lúc đó của Trì Yến, lần đó là lần đầu tiên hắn bị người làm mất mặt như vậy, thù này không báo làm sao hắn cũng nuốt không trôi khẩu khí này.
"Lần trước mày rất uy phong ha." Số 4 nhìn chằm chằm Trì Yến âm trầm nói, "Cái thằng Chu Ngộ kia lần trước trốn được một lần, lần này mày không có vận may tốt như nó đâu."
Trì Yến nghe hắn nói đến Chu Ngộ, nháy mắt liên tưởng đến chuyện mấy ngày trước tay Chu Ngộ bị thương, lúc ấy Chu Ngộ nói không cẩn thận bị thương, bởi vì thương thế không tính là nghiêm trọng mọi người cũng không quá để ý, như vậy xem ra Chu Ngộ là sợ bọn họ lo lắng mới không nói ra, chỉ là không nghĩ tới đối phương ngay cả chính mình cũng theo dõi.
"Phải không, thì ra tay Chu Ngộ là cậu làm." Trì Yến nhìn số 4 chậm rãi nói, khóe mắt chú ý một chút tình hình giao thông xung quanh, trong lòng tính toán đối sách.
"Là nó không biết tốt xấu, tự tìm đường chết." Giọng điệu số 4 khinh thường nói, sau đó cười lạnh nhìn Trì Yến, "Về phần mày, cùng nó…"
Hắn vừa nói được phân nửa, Trì Yến đột nhiên nhấc chân đạp hắn một cái, sau khi đem người bức lui liền sải bước nhanh chóng lên xe rời đi theo một hướng khác, nghe sau lưng truyền tới tiếng chửi, Trì Yến nhịn không được suy nghĩ trong lòng, vì sao những tên ngu ngốc này trước khi đánh nhau đều muốn nói nhảm vậy.
Con đường Trì Yến chọn là đường nhỏ đối diện đường cái, nếu anh nhớ không sai, xuyên qua bên kia là một đường lớn khác, nếu đã biết ai theo dõi mình, vậy anh cũng không tất yếu dây dưa nhiều với đối phương, dù sao trên người mình không có công cụ phòng thân, một chọi ba anh không nắm chắc có thể thắng.
Trì Yến chọn đường không sai, đi xuyên qua chính là một con đường lớn khác, nhưng anh không ngờ đối phương còn có người chặn ở đó.
Xem ra ngu ngốc cũng không tính là quá ngu. Trì Yến ném xe đạp sang một bên, lấy ba lô trên vai xuống đặt trên tay, sau đó đưa tầm mắt hướng về ba người đuổi theo phía sau, số 4 vừa rồi bị anh đạp một cước, vừa đuổi đến không nói hai lời liền chộp lấy gậy gộc vung mạnh qua.
Mục tiêu của hắn là tay phải Trì Yến, đối với một cầu thủ bóng rổ mà nói tay trọng yếu bao nhiêu không cần nhiều lời, mục đích của hắn chính là muốn phế bỏ tay Trì Yến.
Trì Yến dùng ba lô ngăn gậy của hắn, thuận thế dùng dây đeo cuốn lấy nó đoạt đi, sau đó trò cũ lặp lại nhấc chân hung ác đạp một cước vào bụng số 4.
Mặc dù số 4 lớn con, nhưng rõ ràng kỹ xảo đánh nhau của hắn không tốt, lại ăn một lần thua thiệt hắn mắng to lên: "Mẹ kiếp tụi mày sững sờ ở đó làm gì? Giết nó cho ông!"
Thời điểm những người khác vây tới, Trì Yến siết chặt gậy gỗ cướp từ tay số 4, hy vọng lát nữa đừng bị thương quá thảm, miễn cho trở về dọa sợ Trì Bảo.
Tuy rằng có một đoạn thời gian Trì Yến từng học Teakwondo, nhưng đối phương có bốn người, hơn nữa hiển nhiên là có chuẩn bị mà đến, trên tay mỗi người đều cầm theo thứ này nọ, một mình anh cho dù lợi hại, cũng song quyền khó địch tứ thủ.
Một quyền của Trì Yến đập vào mặt một tên trong số đó, thối lui đến sát tường kéo ra chút khoảng cách, tay rách da nắm chặt cây gậy vừa rồi trong lúc đánh nhau bị bẻ gãy chỉ còn một nửa, trên lưng bị người đập một gậy, truyền đến cảm giác đau rát.
Có điều may mắn Mạch Đương đi trước, may mà mình không liên lụy cậu. Trì Yến nâng tay lau khóe miệng một cái, mu bàn tay dính vào chút bọt máu, anh ngẩng đầu nhìn kẻ đang tới gần mình, trong lòng tính toán rất nhanh về xác suất thoát thân, chỉ là trước sau đều bị người ngăn chặn, cơ hội của anh cũng không lớn.
"Xùy." Số 4 thấy Trì Yến thối lui đến sát tường liền cười nhạo một tiếng, "Tao còn tưởng xương cốt rất cứng rắn, cũng không hơn gì cái này."
Trì Yến nhìn hắn một cái, trong mắt mang theo khinh thường, nhẹ bẫng phun ra hai chữ: "Đần độn."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!