Edit + Beta: Snail
Địa điểm đội bóng rổ liên hoan là một quán lẩu Tứ Xuyên, tuy rằng nói thời tiết hiện tại vẫn rất nóng, nhưng một đám nam sinh đều không để ý, chủ yếu là muốn ăn lẩu dê uống bia.
"Tùy ý gọi, huấn luyện viên nói hôm nay ông ấy mới khách, mọi người ăn no uống tốt không cần khách sáo nha!" Đội trưởng đội bóng rổ Dương Kiệt Phong quơ quơ ví tiền của huấn luyện viên nói với đám người, trừ Mạch Đương cùng Trì Yến, mười mấy người đang ngồi đều trăm miệng một lời hô một câu tuyệt, sau đó nhao nhao cùng nhau thảo luận ăn cái gì?
"Muốn ăn gì?" Trì Yến nghiêng đầu hỏi Mạch Đương.
Muốn ăn anh, cho hay không? Mạch Đương thầm vặn xoắn nghĩ, muốn đem anh rán chiên hầm luộc hết thảy làm một lần!
"Hửm?" Trì Yến thấy cậu không trả lời, cho rằng quá ồn không nghe thấy, khi đem menu người khác đưa qua đặt trước mặt cậu thì xít lại gần chút để hỏi.
Bởi vì bọn họ đến nhiều người, chỗ ngồi có chút chen chúc, thời điểm Trì Yến xít lại nói chuyện dựa vào rất gần, hơi thở như có như không phả vào cổ Mạch Đương, một tiếng này của anh tương tự như từ yết hầu phát ra, mang theo giọng mũi "hửm" một tiếng khiến trong lòng Mạch Đương thót lên, nơi đó giống như bị điện giật vậy, ngay cả ngón tay đều tê tê.
Hơn nữa khoảng cách quá gần, gần đến mức cậu chỉ cần hơi quay đầu tiến tới một chút liền có thể hôn Trì Yến.
Hôn anh, hôn anh, hôn anh, hôn anh!!! Nội tâm Mạch Đương vẫn điên cuồng gào thét, ánh mắt chăm chú vào menu Trì Yến cầm trên tay, nội tâm lại tiến vào cảnh thiên nhân giao chiến.
Muốn hôn không đây? Nếu không thì làm bộ không cẩn thận hôn một cái đê, nhưng vì sao bên cạnh còn nhiều người như vậy chứ! Quên đi, lần sau lại hôn là được.
Mạch Đương thở dài.
"Làm sao vậy?" Trì Yến thấy cậu không trả lời ngược lại thở dài, cho rằng cậu không muốn ăn lẩu, "Muốn ăn gì khác sao?"
"Không cần!" Mạch Đương lấy menu qua, một lời hai nghĩa, "Tui chỉ muốn ăn thịt."
"Ừm." Trì Yến không nghe ra ý trong lời cậu.
Wuli bảo bối nhảy quảng trường, hy vọng sau khi anh biết em muốn ăn loại thịt gì anh vẫn còn có thể bình tĩnh như vậy. Mạch Đương cúi đầu nhìn menu, khóe môi khẽ nhếch, lộ ra nụ cười mang theo chút gian trá.
Trì Yến bưng trà trên bàn lên nhấp một hớp, khóe mắt lơ đãng đảo qua, vừa lúc bắt được tia cười này của cậu, tay cầm trà thoáng dừng, lập tức bình tĩnh thản nhiên đặt ly xuống.
Người ăn nhiều chọn thức ăn cũng nhiều, sau khi chọn món xong rất nhanh nhân viên phục vụ liền mang bốn cái giá đồ ăn lên, hai cái trong đó toàn là thịt: thịt dê, thịt bò, thịt ba chỉ, thịt viên các loại chất đầy hai ba tầng giá.
Nồi đun nước vừa mở, sau khi cả chậu thịt được bỏ vào nồi chín, không đến nửa phút liền bị cướp sạch, người phụ trách thêm đồ ăn vào nồi động tác nhanh nhẹn bỏ thêm hai đĩa vào, may mắn nồi đủ lớn thịt khá nhiều, nếu không thật đúng là không đủ cướp.
"Mọi người nâng cốc trước đi rồi lát nữa ăn. Hôm nay thi đấu mọi người đều khổ cực, nhất là Trì Yến, anh em chúng ta đứng lên cùng nhau kính một ly nào." Dương Kiệt Phong bưng bia đứng lên nói với mọi người.
Mọi người nghe vậy đều rót đầy ly, đứng lên nâng cốc, Mạch Đương hiển nhiên cũng không ngoại lệ, bưng bia đứng lên theo.
"Cạn!" Mọi người trăm miệng một lời hét lớn một tiếng, cốc đụng vào nhau phát ra tiếng lanh lảnh, đồng loạt ngửa đầu nâng cốc uống cạn.
Lúc Mạch Đương uống rượu khóe mắt chú ý Trì Yến một chút, cậu còn rất tò mò Trì Yến uống rượu là bộ dáng gì, một người ngày thường bình tĩnh như vậy, lúc uống rượu có phải cũng uống ngụm lớn giống đại đa số nam sinh hay không.
Đáp án dĩ nhiên là: không phải. Bộ dáng Trì Yến uống rượu không có gì khác biệt với lúc anh uống nước, không nhanh không chậm, so với người khác nhiều hơn vài phần thản nhiên.
Mạch Đương nhìn thời điểm anh uống rượu trái cổ chuyển động vài cái, nhớ tới bộ dáng ngửa đầu uống rượu của Trì Yến lúc trước khi ở sân bóng, có loại xúc động đưa tay sờ sờ trái cổ anh, cảm thụ tuần suất rung động của nó.
Cạn một ly xong mọi người lại ngồi xuống tiếp tục ăn, Mạch Đương vừa mò viên thịt bò bỏ vào chén, bên cạnh đã có người gọi cậu một tiếng: "Mạch Đương!"
Mạch Đương quay đầu liền nhìn thấy một người bưng hai ly bia đi đến bên cạnh cậu, là hậu vệ đội bóng rổ, số 8, chính là người lúc nãy nói đùa Mạch Đương là bạn trai Trì Yến kia.
Số 8 đưa một ly bia cho Mạch Đương, nói: "Đến đến đến, lần đầu tiên gặp mặt, tôi với cậu cạn một ly trước!"
"Cảm ơn." Mạch Đương cười tiếp nhận bia trong tay cậu ta.
"Nếu cậu là anh em của Trì Yến, như vậy chính là anh em của tôi, về sau thường xuyên tới tìm bọn tôi chơi nha." Số 8 nói.
Cậu ta vừa nói lời này liền có người đùa giỡn cậu ta nói: "Ha ha ha, không phải cậu vừa nói Mạch Đương là bạn trai Trì Yến sao?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!