Edit + Beta: Snail
Lần đầu tiên Mạch Đương nhìn thấy Trì Yến nhảy quảng trường là nửa tháng trước ở trung tâm quảng trường, trung tâm quảng trường mới xây vô cùng lớn, hoạt động buổi tối cũng vô cùng nhiều. Nhảy quảng trường là hoạt động hàng top ở quảng trường, đương nhiên không thể thiếu, trời vừa tối tất cả các đoàn múa lớn lớn nhỏ nhỏ liền nhao nhao tụ tập trên quảng trường, cao thấp già trẻ đều uốn éo đến bay lên.
Trong đó có một đoàn múa người dẫn đầu là cô Lưu mẹ của Trì Yến, danh tiếng cô Lưu trong giới nhảy múa ở quảng trường vô cùng tốt, đoàn múa của bà cũng là một chi trong nhiều đoàn múa xuất sắc, mà mẹ Mạch Nha – Từ Tuệ vừa lúc là một thành viên của đoàn múa cô Lưu.
Mạch Đương nhìn thấy Trì Yến nhảy dẫn đầu là một chuyện tình cờ, lúc đó Mạch Nha nói cô Lưu có việc xin nghỉ, một giáo viên khác của đoàn múa lại về thăm ông bà, người thay mặt nhảy dẫn đầu là con gái cô Lưu, dáng dấp mỹ mạo da trắng chân dài, so với hoa hậu giảng đường trường bọn họ còn xinh đẹp hơn, hỏi cậu có muốn cùng đến nhìn xem không.
Mỹ mạo da trắng chân dài. Những từ hình dung này đối với một trạch nam mà nói quá có lực hấp dẫn, chẳng qua bạn học Mạch Đương Đương là một trạch nam không muốn nói chuyện yêu đương, nghe vậy chỉ ngẩng đầu từ máy tính lên nói: "Không đi, gõ chữ."
"Anh, chúng ta đi đi, mỗi ngày anh chết dí trong nhà cũng không tốt, viết văn cũng cần linh cảm, chúng ta ra ngoài một chuyến có lẽ linh cảm của anh liền tới." Mạch Nha khuyên nhủ.
"Sau đó viết một bộ Truyền kỳ múa quảng trường hả?" Mạch Đương nhìn cậu nhóc.
"Cũng được đó, Tấn Giang múa quảng trường ha ha ha ha, xin lỗi để em cười phát đã." Mạch Nha vui vẻ.
"Cút đi." Mạch Đương tiếp tục gõ chữ.
"Đi nha anh, quần áo em cũng thay xong rồi!"
"…"
Cuối cùng không lay chuyển được Mạch Nha, Mạch Đương đi theo cậu nhóc, Mạch Nha còn cố ý sửa sang lại cả hai cho ra khuôn ra dạng mới như lửa cháy tới mông mà chạy sô.
Đoàn múa của cô Lưu là một đoàn múa có tổ chức có kỷ luật, đội viên trong đoàn đều có trang phục thống nhất cùng đánh số của chính mình, không cho phép người khác lâm thời tiến vào, vì thế Mạch Đương cùng Mạch Nha không có biện pháp lẻn vào trong đoàn múa, chỉ có thể ngồi bên cạnh vườn hoa nhìn.
Hiện tại thời gian còn sớm, mọi người còn chưa bắt đầu nhảy múa, chỉ đang chỉnh lý chỗ đứng của đội ngũ. Mạch Đương ngồi trên băng ghế đá nhỏ, vươn cổ nhìn một cái, đưa tay chọt chọt Mạch Nha ngồi bên cạnh, "Sao còn chưa tới? Em chân dài mày nói đâu rồi?"
"Chưa tới giờ đâu, tám giờ mới mở màn." Mạch Nha nhìn xuống di động, cách mở màn còn có mười lăm phút.
Mạch Đương ngồi một hồi, nhìn bốn phía không ít bác gái đã bắt đầu nhảy múa, cảm thấy có chút mất mặt, phát hiện còn không bằng mình ở nhà gõ chữ, sớm biết vậy đừng mềm lòng cùng Mạch Nha đi góp vui thế này.
"Anh, anh đừng vội nha, em nghe mẹ em nói con gái cô Lưu đặc biệt xinh đẹp, học nghệ thuật, khí chất cực kỳ tốt." Mạch Nha trông thấy vẻ mặt không hứng thú của cậu, vội vàng nói, "Nghe đâu là cấp bậc nữ thần."
"Lưu Lộ trong mắt mày cũng là cấp bậc nữ thần." Đối với mắt thẩm mỹ của cậu nhóc Mạch Đương không dám khen tặng, Lưu Lộ là nữ sinh ban bọn họ, dáng dấp trên tiêu chuẩn trung bình, nhưng ở đất chuyên ngành công trình tăng nhiều thịt ít cũng được cho là một mỹ nữ.
"Kia không giống nhau, tuy rằng Lưu Lộ không tính là quá xinh đẹp, nhưng ở lớp chúng ta cũng xem như số một số hai." Mạch Nha nói.
Mạch Đương cười một tiếng không phản bác cậu nhóc, lại đưa mắt nhìn đoàn người, dứt khoát lấy di động ra chơi game. Sau khi chơi xong một ván đấu địa chủ đã bị Mạch Nha đẩy một phen, cậu còn tưởng nữ thần trong truyền thuyết tới, cất di động ngẩng đầu lên liền nhìn thấy khuôn mặt tròn trịa của một bác gái.
Người tới là lão mẹ Từ Tuệ của Mạch Nha, nữ thần trung niên.
"Dì." Mạch Đương chào bà một tiếng.
"Đương Đương à, dì nhớ con biết chơi âm hưởng gì đó phải không? Vừa rồi lão Lý phối âm có việc về nhà gấp, hiện tại trong đoàn thiếu người phối âm, con làm giúp nha." Từ Tuệ cười híp mắt nói. Bà là người Đông Bắc, tính cách sảng khoái, làm người thân thiết, bình thường đối xử với Mạch Đương cũng đặc biệt tốt, yêu cầu của bà đương nhiên Mạch Đương sẽ không cự tuyệt.
Mạch Đương liếc nhìn dàn nhạc bà chỉ, mặc dù cậu không xem là tinh thông, nhưng loại thiết bị đơn giản này hẳn là không thành vấn đề, liền nói: "Con thử xem."
Vì để cho tiện, thiết bị đoàn múa quảng trường sử dụng trên cơ bản đều là dạng đơn giản có thể kéo dài âm hưởng, dàn nhạc phối trí của đoàn cô Lưu ngoại hình thoạt nhìn cao cấp hơn các đoàn múa khác một chút, còn có màn hình loại nhỏ.
Mạch Đương đi qua thử trước một âm, phát hiện hiệu quả âm sắc cũng không tệ lắm, so với phối trí của Lưỡng Nguyên điếm(*) còn tốt hơn nhiều.
(*) Lưỡng Nguyên điếm: công ty bách hóa hàng đầu Trung Quốc.
Vừa rồi người phối âm đột nhiên rời đi, các bác gái trong đoàn múa đều có chút buồn bực, tuy rằng cất cao giọng ai cũng biết, nhưng thiếu người phối âm chung quy cảm giác đẳng cấp rớt đi một đoạn so với người khác, vặn vẹo không thoải mái như trước, mà buổi tối muốn tìm một người đến thay cũng khó khăn, trong nhất thời tâm tình giảm xuống vài bậc.
Lúc này Từ Tuệ nhớ ra Mạch Đương biết cái này, sau khi trưng cầu ý kiến mọi người thì để Mạch Đương giúp một tay. Khi Mạch Đương bắt đầu điều âm mấy bác gái vẫn còn đang vặn vẹo, thỉnh thoảng còn kêu hai tiếng về phía Mạch Đương: "Cậu trai, âm thanh lớn thêm chút nữa~"
Mạch Đương phất tay tỏ vẻ nghe được, thuận theo yêu cầu của mọi người điều phối tốt âm hưởng.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!