Edit + Beta: Snail
Nghe được tiếng Mạch Đương, Trì Yến dắt xe đạp đi tới: "Chờ lâu rồi?"
Đối với chuyện Mạch Đương thường xuyên xuất hiện ở chỗ này đợi mình, Trì Yến đã từ kinh ngạc lúc mới bắt đầu biến thành thói quen, dù sao hai người đều ở cùng khu, cùng trở về cũng tiện đường, đối với việc này anh không có ý kiến.
"Không có, mới từ tiệm ra." Mạch Đương nói, cậu nói với Trì Yến mình làm công ở siêu thị, cho nên mới muốn ở đây chờ anh cùng về.
Trì Yến nghe vậy gật gật đầu, hai người đi về hướng quán mì.
Từ lần trước sau khi cùng nhau ăn khuya, mỗi lần trở về Mạch Đương đều sẽ lôi kéo Trì Yến đi ăn mì hoặc là McDonald, Trì Yến không có thói quen ăn khuya, ngay từ đầu chỉ coi là bồi Mạch Đương ăn, có điều mỗi lần Mạch Đương đều sẽ chọn cho anh một phần, sau này dứt khoát liền cùng nhau ăn.
Trên đường bọn họ đến quán mì, thường xuyên có thể nhìn thấy trên tường rào nhà dân nằm một con mèo, bộ lông màu nâu xám, thân thể béo núc ních, nằm sấp trên tường rào như đang phơi ánh trăng, dù sao nhiều lần buổi tối trở về đều có thể thấy nó, đi qua nhiều lần mèo mập nhìn thấy bọn họ thỉnh thoảng còn có thể "Meo meo" một tiếng với bọn họ xem như chào hỏi, dường như Trì Yến rất thích mèo, có đôi khi đi ngang qua còn đưa tay gãi gãi cằm nó.
Con mèo kia tựa hồ rất thích bộ dạng Trì Yến, lúc Trì Yến gãi nó, nó sẽ dùng đầu cọ tay Trì Yến, tựa như làm nũng kéo dài giọng kêu lên không ngừng, một bộ phảng phất như mùa xuân đến không kêu ~ xuân liền choáng váng đầu, khiến trong lòng Mạch Đương ở bên cạnh ngứa ngáy một chút, hận không thể biến chính mình thành con mèo mập kia, sau đó rút cả người lại trong lòng bàn tay Trì Yến, để anh gãi cằm mình, gãi mặt mình, gãi tai mình, gãi… Mạch Ji Ji của mình. Gãi mặt, gãi tai, gãi cằm, gãi… Mạch Ji Ji?!!
"!!" Ý thức được chính mình nghĩ đến hình ảnh không tốt nào đó mặt Mạch Đương đỏ lên, chỉ là sau khi ý niệm này vừa xuất hiện, liền giống như mở đê cho hồng thủy tràn vào làm sao cũng không ngăn được, mắt Mạch Đương sáng như đuốc nhìn tay sờ mèo của Trì Yến, còn có nốt ruồi màu đỏ dưới hổ khẩu (khoảng giữa ngón cái và ngón trỏ) của anh, thân thể đột nhiên bắt đầu khô nóng, muốn làm chút gì đó.
"Làm sao vậy?" Trì Yến đột nhiên lên tiếng hỏi.
"Hả?" Mạch Đương lấy lại tinh thần, phát hiện mình đang nắm lấy cái tay sờ mèo kia của Trì Yến, tay hai người chồng lên nhau, lòng bàn tay dán mu bàn tay, Trì Yến nghiêng đầu nhìn cậu, cảnh tượng cùng lần đầu tiên gặp mặt có chút tương tự.
"A, không có gì, tui chỉ là muốn sờ sờ mèo mập, không cẩn thận sờ lộn chỗ." Mạch Đương vừa nói vừa sờ soạng mu bàn tay Trì Yến một phen, nói đùa, "Tay nhỏ thật đúng là mềm."
Trải qua những ngày ở chung này Trì Yến cũng coi như có chút hiểu được tính cách của Mạch Đương, đối với phương thức nói chuyện không chút che đậy ngoài miệng của cậu đã thành thói quen, với lần này không nói thêm gì, chỉ nhàn nhạt liếc nhìn cậu, thu hồi tay chính mình, tiếp tục dắt xe đi về phía trước, Mạch Đương làm mặt quỷ với mèo mập rồi mới cùng đi tới, mèo mập ở sau lưng huơ huơ hai cái móng vuốt với cậu.
"Trì Yến, anh thích mèo sao?" Mạch Đương đuổi theo hỏi, kỳ thực trong lòng cậu biết chắc chắn là thích, bởi vì thời điểm Trì Yến gãi cho mèo ánh mắt vô cùng nhu hòa, động tác cũng rất dịu dàng.
Quả nhiên Trì Yến gật đầu: "Ừ."
"Vậy anh có nuôi mèo không?" Mạch Đương hỏi, cậu cảm giác nếu Trì Yến nuôi mèo nhất định có thể chăm sóc tốt, vừa lúc cậu có thể lãnh giáo chút tâm đắc nuôi mèo, bởi vì cậu định mang Mạch Manh về nuôi.
Mạch Manh chính là con mèo hoang màu vàng Mạch Đương cho ăn kia, từ sau lần trước mỗi ngày Mạch Đương đều sẽ ở đầu hẻm cho nó ăn, bởi vì không thích cái tên Miêu Đản mèo vàng kia đã cào Mạch Đương mấy lần, Mạch Đương mới đổi thành Mạch Manh cho nó, có điều tên này cũng không tốt hơn bao nhiêu, bởi vì Mạch Manh là đực Orz.
Hai ngày trước Mạch Đương đã muốn ôm Mạch Manh về, có điều không biết Mạch Manh đã chạy đi đâu, hai ngày nay cũng chưa từng xuất hiện, mới trì hoãn đến giờ.
"Không có nuôi." Trì Yến nói.
"A?" Mạch Đương có chút ngoài ý muốn.
"Khi còn nhỏ từng nuôi, mẹ tôi dị ứng lông mèo, sau này tặng người khác." Trì Yến giải thích một chút, vừa nói xong anh liền phát hiện bước chân Mạch Đương dừng lại, cũng liền dừng lại quay đầu nhìn cậu.
Mẹ tôi dị ứng lông mèo.
Lời Trì Yến khiến Mạch Đương ngây người tại chỗ, ngắn ngủi mấy giây trong đầu chợt hiện lên hình ảnh khi còn bé, khuôn mặt giận dữ của mẹ, tiếng kêu bi thương của mèo, thang lầu lạnh như băng, còn có cuối cùng… khuôn mặt mẹ bị máu nhuộm đỏ hầu như xem không được toàn bộ ngũ quan.
Cậu đã từng cho rằng mẹ vì dị ứng mới không cho phép mình nuôi mèo, lại không biết cử chỉ vô tâm của mình lại mang đến thương tổn ra sao cho bà.
"Mạch Đương?" Bên tai truyền đến tiếng Trì Yến, trên vai cũng truyền tới lực ấn, Mạch Đương ngẩng đầu liền thấy Trì Yến đang nhìn mình.
"Cậu đang nghĩ gì vậy?" Trì Yến hỏi, anh phát hiện thần sắc Mạch Đương có chút không thích hợp, biểu tình trên mặt biến hóa bất định, có khổ sở, có áy náy, có không biết làm sao, hình ảnh cuối cùng dừng lại là… hận ý.
"À, tui không sao." Mạch Đương dường như không có việc gì cười nói, "Đi thôi, không nhanh qua ông chủ quán mì sẽ đóng cửa, đói chết mất đi mau đi mau!" Vừa nói vừa duỗi tay vịn bả vai Trì Yến khiến anh xoay người lại, đẩy anh đi về phía trước, ở sau lưng anh hít một hơi thật sâu, đem tâm tình đột nhiên xuất hiện của mình thu vào tim, trên mặt cuối cùng cũng không tìm được nửa phần.
Mặc dù Trì Yến không biết cậu làm sao, nhưng cũng biết không nên tiếp tục hỏi, thuận theo để cậu đẩy mình đi về phía trước, chỉ là dáng vẻ vừa rồi của Mạch Đương quả thực dừng trong lòng anh, lưu lại một ít dấu vết.
Bởi vì thường xuyên hạ cố, ông chủ quán mì dần quen mặt Mạch Đương cùng Trì Yến, khi làm mì cũng cho vào tô bọn họ thêm một ít đồ ăn cùng như thịt viên, rau xanh linh tinh.
Khi ăn mì tán gẫu, Trì Yến nhớ tới mỗi lần Mạch Đương gọi anh rời giường đều gửi tin nhắn, liền hỏi một câu nếu gọi người rời giường sao không gọi điện.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!