Edit + Beta: Snail
(*) Wuli là 우리 trong tiếng Hàn, phát âm giống nhau, nghĩa là "của chúng tôi, nhà tôi". "Wuli nam thần nhảy quảng trường" có nghĩa là "Nam thần nhảy quảng trường nhà tui" or "Nam thần nhảy quảng trường của chúng tôi". XD
Thời điểm cho Mạch Đương số điện thoại, Trì Yến cho rằng cậu nói chuyện gọi mình rời giường là nói đùa, không ngờ ngày hôm sau khi anh rời giường ăn điểm tâm xong về đến phòng liền thấy trong di động có hai tin nhắn chưa đọc, người gửi là Mạch Đương.
Trì Yến mở tin nhắn ra.
— Wuli nam thần nhảy quảng trường, buổi sáng tốt lành.
— Chưa rời giường sao? Kể cho anh chuyện cười nhạt nè, xxxxx, tỉnh chưa nào, anh nên đi học.
Chuyện cười này quả thực nhạt, anh nghe rồi cho qua, chỉ là ánh mắt dừng trên chữ "wuli", nếu nhớ không lầm, từ này hẳn có nghĩa là "chúng ta", anh từng nghe Thiền Ngọc nói qua.
… Wuli nam thần nhảy quảng trường.
Danh hiệu này thật đúng là…
Ánh mắt Trì Yến dừng vài giây, trả lời Mạch Đương một câu "Buổi sáng tốt lành", sau khi gửi đi nghĩ nghĩ một chút, lại gửi thêm một tin "Mạch Nha sớm" liền xách túi ra cửa.
Bên kia Mạch Đương gửi tin nhắn xong chưa chờ được đáp lại đã ngủ thiếp đi, sáng nay cậu chỉ có tiết 3-4, là dựa vào mấy cái đồng hồ báo thức làm ầm lên mới tỉnh lại gửi tin nhắn cho Trì Yến. Sau khi gửi xong cậu nắm di động chờ Trì Yến hồi âm, trong quá trình chờ đợi nội tâm kỳ vọng hầu như khiến Mạch Ji Ji bừng bừng phấn chấn rồi, nhưng không nghĩ tới đợi năm phút đồng hồ di động cũng không có động tĩnh, cậu suy đoán có phải mình bị 10086 che chắn không, do dự muốn gửi lại lần nữa, lại lo lắng gửi quá nhiều khiến Trì Yến phản cảm, chỉ có thể cào tim cào phổi mà chờ.
Một phút trôi qua.
Hai phút trôi qua.
Ba phút trôi qua.
… Mười phút trôi qua, trong quá trình chờ đợi Mạch Đương ngủ thiếp đi, mà kỳ vọng của Mạch Ji Ji…
Mạch Ji Ji: Vẫy tay tạm biệt.
Đến khi Mạch Đương tỉnh lại đã là mười giờ rưỡi sáng, trong di động có mấy cuộc gọi từ Mạch Nha, phỏng chừng là gọi cậu rời giường đi học, ngủ như chết nên không nghe được, trừ cái đó ra còn có hai tin nhắn chưa đọc.
Tin nhắn chưa đọc? Mắt Mạch Đương sáng lên, vội vàng mở khóa bàn phím mở tin nhắn ra, người gửi quả nhiên là Trì Yến.
— Buổi sáng tốt lành.
— Mạch Nha sớm.
Nam thần nói buổi sáng tốt lành kìa. Khóe miệng Mạch Đương cong lên, đem tin nhắn kéo lên kéo xuống nhìn mấy lần, ngọn lửa nhỏ trong nội tâm lại đốt lên.
Có điều vì sao còn có Mạch Nha chứ. Đến cùng là gửi cho mình hay là gửi cho em gái, sao không dứt khoát chào Mạch ji Ji luôn đê? Mạch Đương đáng khinh một chút, chọn lưu lại tin nhắn mới gọi lại cho Mạch Nha nói mình dậy trễ, lát nữa sẽ qua.
Sau khi lấy được số điện thoại Trì Yến, Mạch Đương gần như không đè xuống được nội tâm kích động, trong một ngày thời gian đều muốn gửi tin nhắn hoặc gọi điện thoại cho Trì Yến, không nhất định phải nói cái gì đó, tùy tiện tán gẫu là được. Nhưng cậu cũng biết có một số việc dục tốc bất đạt, hết thảy đều phải từ từ.
Đến buổi tối Mạch Đương lại đến chỗ cũ chờ Trì Yến tan học, thời điểm cậu đi không có nói trước với Trì Yến, đặc biệt nói chung quy luôn có loại cảm giác cố ý, làm không tốt còn sẽ giống trước kia lưu lại ấn tượng xấu cho Trì Yến, cậu muốn giả vờ ngẫu nhiên chạm mặt, sau đó cùng Trì Yến trở về, trên đường thuận tiện lại bồi dưỡng chút cảm tình, chờ sau khi quen thuộc liền… Hắc hắc hắc.
Có điều sự tình phát triển không như cậu nghĩ, bởi vì Trì Yến căn bản không xuất hiện, buổi tối ngày hôm sau cũng vậy, lúc này Mạch Đương mới phản ứng kịp chính mình chỉ lo suy xét sau khi chạm mặt nên làm cái gì, lại quên suy xét Trì Yến không phải mỗi ngày đều đi dạy kèm.
Không đợi được nam thần khiến Mạch Đương có chút thất vọng nho nhỏ, có điều may mà có số điện thoại Trì Yến, dù không thấy mặt cậu cũng có thể nhắn tin cho Trì Yến, nghĩ vậy tâm tình liền sáng sủa lên nhiều, nửa chạy nửa đi mà trở về nhà, thời điểm đến quán nướng ven đường lại mua cá cho con mèo vàng hôm qua.
Khi về đến đầu hẻm dưới lầu không nhìn thấy bóng dáng mèo nào, Mạch Đương nhìn nhìn chung quanh, trong miệng học tiếng mèo kêu "Meo meo" vài tiếng, rất nhanh trong góc xó xỉnh truyền lại hai tiếng mèo kêu, Mạch Đương nghiêng tai nghe phương hướng phát ra âm thanh rồi đi tới.
Sau khi đi qua bước chân cậu dừng lại, một con mèo màu đen, mắt xanh biếc dựa vào vách tường phía sau hẻm nhìn cậu.
Thì ra không phải. Mạch Đương nghĩ, có điều dù không phải mèo vàng cũng nên cho nó ăn chút. Vì thế cậu cầm cá lắc lắc với mèo đen: "Muốn ăn không?"
Khi Mạch Đương đút mèo ăn, lại tới hai con mèo hoang tạp sắc, đều gầy teo nho nhỏ, lông trên người so với mèo vàng trước kia còn lộn xộn hơn. Mạch Đương gặm một cánh gà, nhìn mấy con mèo vây chung quanh đang ăn như hổ đói, phảng phất như đói bụng đã vài ngày, may mắn mình còn chưa ăn khuya nên mua tương đối nhiều, nếu không… thật đúng là không đủ cho ăn.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!