Chương 15: Nếu thật sự không được, cho anh sờ sờ tui nha

Edit + Beta: Snail

"Tui muốn sờ tay anh."

Sau khi Mạch Đương nói xong câu đó, hai người đều không nói gì, mặt đối mặt đứng đó, bầu không khí có chút kỳ quái.

Lần đầu tiên gặp mặt Mạch Đương nói: "Có thể cho tui số điện thoại của anh không?"

Lần thứ hai gặp mặt Mạch Đương nói: "Có thể cho tui số điện thoại của anh không?"

Lần thứ ba gặp mặt Mạch Đương nói: "Có thể cho tui số điện thoại của anh không?"

Lần này gặp mặt Mạch Đương nói: "Tui muốn sờ tay anh."

Tâm tình giờ khắc này của Trì Yến đã không cách nào hình dung, anh không quá hiểu rõ vì sao một người con trai đùa giỡn một người con trai khác lại có thể không chút áp lực như thế, đương nhiên như thế, thời điểm Mạch Đương nói câu này quả thực như đã suy nghĩ rất lâu, trong lúc nhất thời anh không biết nên có cảm tưởng gì.

Sau khi nói ra Mạch Đương mới phát hiện mình vừa nói gì, tuy rằng thật sự rất muốn sờ sờ tay nhỏ của nam thần, vừa rồi im lặng cũng là đang suy nghĩ làm sao tạo ra cơ hội làm chút gì đó, nhưng nhìn dáng vẻ có chút khó tiêu của Trì Yến cậu cảm thấy dường như mình quá gấp gáp rồi, cứ như vậy dọa nam thần chạy mất thì làm sao giờ?

Không khí trầm mặc có chút xấu hổ, cậu cảm thấy mình cần bổ cứu một chút, vì vậy đưa tay ra, vẻ mặt hiện ra biểu cảm nguyện trả bất cứ giá nào, nói với Trì Yến: "Nếu thật sự không được, cho anh sờ sờ tui nha."

"…" Trì Yến nhìn chằm chằm cánh tay Mạch Đương đưa qua hai giây, lại chuyển ánh mắt lên mặt cậu, thấy một bộ biểu tình "Mau tới đi" của cậu, quả thực bị tức đến nở nụ cười, đẩy tay cậu đưa tới trước mặt ra, nói: "Đến cùng trong đầu cậu đang nghĩ cái gì?"

"Nghĩ đến anh á." Mạch Đương đương nhiên nói, "Thời điểm rời khỏi tiệm cà phê tui nghĩ đến anh một ngàn tám trăm lần, lẽ nào hôm nay anh không có nhảy mũi sao? Tui cho rằng tui có thể khiến anh nghĩ mình bị cảm mạo đó."

Những lời này của Mạch Đương khiến Trì Yến nhớ tới chuyện ở tiệm cà phê hôm nay, lại nghĩ đến chuyện hắt xì liên tục trên xe, không khỏi có chút buồn cười, bầu khí kỳ quái vừa rồi cũng tan đi một ít.

"Tui tùy tiện nghĩ thôi, anh vẫn là đừng cảm mạo mới tốt." Mạch Đương lại nói.

Trì Yến không lại xoắn xuýt với vấn đề này, mà là hỏi: "Cậu tìm tôi có chuyện gì sao?"

"Trả tiền lại cho anh." Mạch Đương nói liền móc ví lấy tiền ra.

Trì Yến không ngờ cậu lại vì chuyện này, thấy thế liền gọi cậu lại: "Không cần, không phải chuyện lớn gì."

"Vậy sao được? Ngại lắm á." Mạch Đương vừa nói vừa móc ví lấy tiền ra, một tay kéo tay Trì Yến qua nhét tiền vào trong tay anh, tiện đường sờ soạng tay nhỏ một phen.

"…" Trì Yến rút tay ra, nhét tiền vào túi, "Vậy tôi cầm, cậu không cần để ý nữa, trở về đi."

Mạch Đương len lén vuốt nhẹ ngón tay, trong lòng nghĩ tay nam thần sờ thật đã, mu bàn tay trơn nhẵn, không cẩn thận đụng tới lòng bàn tay có vết chai thật mỏng, cậu đoán là vì chơi bóng lưu lại, ây, chẳng qua bất kể sờ thế nào đều cảm thấy sờ rất đã.

"Anh muốn về nhà sao?" Mạch Đương hỏi.

"Ừ, cậu cũng về đi, gặp lại sau." Trì Yến nói xong liền xoay người rời đi.

Mạch Đương cúi đầu nhìn xuống lòng bàn tay mình, cười đuổi theo: "Đi nhanh như vậy làm chi, chờ tui với."

Tuy rằng Trì Yến không đáp ứng, nhưng bước chân cũng hơi chậm lại chút để Mạch Đương đuổi kịp anh, hai người sóng vai đi tới, chỉ chốc lát đã đến chỗ lần trước mua kem, bước chân Mạch Đương ngừng lại.

Nơi vay tiền lần trước, Mạch Đương nhìn cửa bán kem vui vẻ một chút.

Trì Yến theo ánh mắt cậu nhìn sang, hơi nhướn mi, hỏi: "Cậu còn muốn ăn kem?"

"Không, tui muốn ăn Hamburger." Khi Mạch Đương nói bụng cậu rất phối hợp mà kêu lên một tiếng "ùng ục", lúc này cậu mới nhớ tới buổi chiều còn chưa có ăn cơm.

"Cậu chưa ăn cơm?" Trì Yến cũng nghe được.

"Quên mất." Mạch Đương gãi gãi đầu, hôm nay ở trên xe buýt lượn một vòng, thời điểm xuống xe đã là buổi tối, vừa rồi còn không thấy đói, lúc này bụng đột nhiên ồn ào lên. Cậu có chút chờ mong nhìn Trì Yến, "Có thể cùng tui ăn Hamburger không? Tui mời anh."

Trì Yến cũng không đói, nhưng nhìn bộ dáng Mạch Đương lại không cự tuyệt cậu, mà quay đầu nhìn xung quanh, khi nhìn thấy bảng hiệu một quán mì liền đưa tay chỉ: "Ăn cái kia đi."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!