Chương 11: Anh ấy mua cà phê liền đi

Edit + Beta: Snail

Lúc này cách giờ tan học còn có chút thời gian, Mạch Đương đầu tiên là sửng sốt một chút, sau khi xác nhận người bên ngoài đúng là Trì Yến ngay tức thì phản ứng kịp Trì Yến về sớm hoặc là trường cho tan học trước giờ.

Nghĩ như vậy cậu lập tức kéo cửa sổ xe ra, hướng về phía Trì Yến hô to một tiếng: "Trì Yến!"

Trì Yến nghe được âm thanh liền dừng bước nhìn lại, vừa lúc nhìn thấy Mạch Đương nhô nửa cái đầu ra vẫy tay với anh. Ở trên xe thò đầu ra ngoài là động tác vô cùng nguy hiểm, anh nhíu mày, đang muốn nhắc nhở Mạch Đương, lúc này đèn xanh sáng, xe buýt chậm rãi khởi động.

Xe buýt Mạch Đương đang ngồi vừa qua một trạm dừng, cách trạm dừng kế tiếp một quãng đường ngắn, đợi đến trạm dừng phỏng chừng Trì Yến đã sớm không thấy người, lập tức Mạch Đương lại hướng về phía anh hô một câu: "Trì Yến! Đến tiệm cà phê Lâu Gia phía trước chờ tui, tui lập tức đến! Tuyệt đối đừng đi nha! Chờ tui đó!"

"Thằng nhóc đằng sau rụt đầu vô!" Tài xế đang giám sát và điều khiển sau khi nhìn thấy động tác của Mạch Đương liền cầm lấy loa nhỏ nói một câu.

Mạch Đương rụt đầu vô một chút, tiếp tục vẫy tay với Trì Yến.

Trì Yến nhanh chóng nâng tay ra dấu "OK", lại chỉ chỉ đầu mình nhắc nhở cậu chú ý an toàn.

Mạch Đương nhìn thấy động tác của anh liền vội vàng đáp lại một cái, trở lại chỗ ngồi ngồi xuống, nhưng vẫn nghiêng đầu nhìn Trì Yến bên ngoài, thẳng đến khi xe buýt quẹo đi, ngăn cách tầm mắt hai người.

Nhìn xe buýt chậm rãi rời đi, Trì Yến suy tư một chút, cất bước đi về phía tiệm cà phê Mạch Đương nói.

Tâm tình Mạch Đương trên xe buýt tốt cực kỳ, trước đó cậu còn suy xét sau khi mình đến đại học G là trực tiếp đến phòng học tìm Trì Yến, hay là chờ ở cổng lớn há miệng chờ sung, không ngờ còn chưa đến liền gặp được người, thật sự là vận mệnh an bài!

Thời điểm muốn nói yêu đương rõ là ngăn cũng không ngăn được. Khóe miệng Mạch Đương cong lên, nghĩ đến dáng vẻ ra dấu tay vừa rồi của Trì Yến suýt chút nữa nhịn không được huýt sáo lên.

Sau khi xe buýt đỗ ở trạm dừng kế tiếp, Mạch Đương xuống xe liền trực tiếp bắt xe đến quán cà phê, tài xế vừa nghe cậu nói địa điểm, cho rằng cậu nói nhầm, không khỏi quay đầu nhìn cậu: "Anh bạn nhỏ, cậu xác định? Chỗ cậu nói ở phía trước không xa, cậu đi qua cũng chỉ khoảng mười lăm phút."

"Đúng, chính là chỗ đó. Đại ca anh không có nghe lầm cũng đừng do dự, giờ khắc này anh lái không phải xe, là dây tơ hồng của Nguyệt lão." Mạch Đương cười hì hì nói.

Cậu vừa nói như vậy bác tài lập tức phản ứng kịp, hóa ra đây là muốn đi hẹn hò nha, tức thì liền đạp cần ga xông ra ngoài, vừa lái vừa nói: "Chàng trai đi hẹn hò hử? Yên tâm, tuyệt không để bạn gái cậu chờ lâu! Ngồi ổn nhá!"

"Yes Sir." Mạch Đương cười nói, "Anh cứ việc chạy."

Chặng đường từ trạm dừng đến tiệm cà phê vốn khá gần, tài xế lại chạy nhanh, lập tức liền đến cửa tiệm cà phê. Mạch Đương trả tiền xuống xe ba bước thành hai bước đẩy cửa đi vào.

Vừa vào liền có nhân viên phục vụ tiến lên đón: "Chào ngài, xin hỏi ngài đi mấy vị, có đặt trước không?"

"Chờ một chút, tui tìm người đã." Mạch Đương nói với nhân viên phục vụ, cậu đi vào đại sảnh nhìn chung quanh một vòng, không phát hiện bóng dáng Trì Yến, nhân viên phục vụ cùng theo vào lễ phép hỏi: "Xin hỏi ngài cần giúp gì không?"

Mạch Đương lại xác nhận một chút, đúng là không nhìn thấy Trì Yến, cậu không xác định Trì Yến đã đến hay là không đến, liền hỏi: "Vừa rồi chị có thấy một vị nam sinh thân cao ngoài 1m8, mặc T

-shirt màu đen, quần kaki, hơn nữa bộ dáng đặc biệt đẹp trai? Hẳn là vừa mới lại đây."

"Có phải đeo một túi vận động màu xanh nhạt không? Tuổi rất trẻ." Nhân viên phục vụ hỏi.

Mạch Đương nhớ rõ vừa rồi hình như có nhìn thấy Trì Yến đeo túi, màu gì thì không để ý, có điều cậu vẫn gật đầu: "Đúng, anh ấy đã tới sao?"

"Đã tới." Nhân viên phục vụ nói, nam sinh vừa rồi rất tuấn tú, ấn tượng của cô vô cùng sâu sắc.

Mạch Đương nghe trong lòng liền vui vẻ, Trì Yến quả nhiên không lừa cậu, vì thế cậu vội hỏi: "Vậy anh ấy đâu? Ở lầu hai sao?"

Nhân viên phục vụ lắc đầu: "Không có, cậu ta đã đi rồi."

Trong nháy mắt Mạch Đương không phản ứng kịp: "Chị nói anh ấy đi đâu?"

"Đi rồi." Nhân viên phục vụ nói.

"… Đi rồi?" Mạch Đương trợn mắt nhìn, còn tưởng rằng chính mình nghe lầm.

Nhân viên phục vụ đỏ mặt lên, gật gật đầu, "Đúng vậy, cậu ta mua hai ly cà phê cùng vài hộp bánh quy nhỏ liền đi rồi."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!