Edit + Beta: Snail
Ngày hôm sau Mạch Đương lại bị điện thoại đánh thức, vẫn là Mạch Nha đoạt mệnh liên hoàn call, cậu vừa bắt máy liền nghe Mạch Nha bên kia hô to: "Anh! Em đến dưới lầu anh rồi, anh mau xuống đây!!"
"Để anh ngủ chút nữa đi." Mạch Đương đem gối đầu ép trên mặt, vùng vẫy giãy chết.
"Không được, không thể ngủ nữa! Sáng nay là giờ học của lão thái thái, đến trễ trừ điểm cộng thêm năm ngàn chữ kiểm điểm!! Là năm ngàn chữ kiểm điểm đó, không phải năm ngàn chữ tiểu thuyết đâu anh trai à!"
"Ai?" Mạch Đương còn có chút ngơ, lấy gối đầu ra kinh ngạc nhìn trần nhà màu xám trơ trụi, bởi vì lầu trên rỉ nước, thấm một ít vết nước xuống, góc bên phòng nhàn nhạt rêu xanh, trước đó cậu đã kêu người đến sửa chỗ dột, sơn lót màu trắng cùng màu xám tro chung quanh hình thành đối lập rõ ràng.
Có nên gọi người đến tân trang toàn bộ một lần không nhở? Mạch Đương nhìn chỗ màu xám nghĩ thầm, không chú ý Mạch Nha đang nói gì đó, nghe cậu nhóc rống lên một tiếng mới tỉnh táo chút, hỏi: "Ai hử?"
"…" Mạch Nha trầm mặc một chút, nói, "Trì Yến, hôm nay lên lớp là Trì Yến, anh hai em (Mạch Ji Ji) tỉnh chưa? Dẫn anh ấy cùng đi đi!"
Mạch Đương vui vẻ: "Tỉnh rồi, muốn chào hỏi không?"
Mạch Nha cũng không có tâm tình nói đùa, cậu nhóc lại rống lên một tiếng: "Hôm nay là Duyệt Tuyệt lão ni! Cô giáo Ngô! Ngô lão thái thái đứng lớp, anh à anh nói cho em biết anh có rời giường nỗi hay không!!!"
Bốn chữ Ngô lão thái thái triệt để làm Mạch Đương bừng tỉnh, cậu vừa xốc chăn lên, nhảy xuống giường vừa nói với điện thoại: "Cho anh vài phút, dưới lầu chờ anh!" Nói xong ném điện thoại liền vọt vào WC, trong điện thoại còn truyền đến tiếng gọi của Mạch Nha: "Nhanh chút nhanh chút nhanh chút!!"
Mạch Đương vọt vào WC hướng bồn cầu giải quyết Mạch Ji Ji nín nửa buổi tối trước, rồi vội vàng rửa tay đánh răng rửa mặt đi ra tìm quần áo. Vốn cậu định tùy tiện thay một bộ đồ liền đi, vừa nghĩ đến hôm nay muốn đi tìm Trì Yến trả tiền lại, cũng không thể ăn mặc quá tùy tiện, liền đem quần vận động mới lấy ra thuận tay ném vào ngăn tủ, lật chiếc áo sơ mi mới cùng quần hưu nhàn ra, trong chút chần chờ này điện thoại Mạch Nha lại gọi tới.
"Đến cửa cầu thang rồi, hối cái quờ!" Mạch Đương một tay kéo quần lên một tay cầm điện thoại hô một câu, nói xong liền ném di động sang bên cạnh, hai tay xách quần lên mặc vào, thay áo sơ mi.
Trước khi ra cửa cậu lại cố ý soi gương, xác định hôm nay trên mặt mình không có ghèn mắt mới rời đi.
Thời điểm cậu vừa xuống dưới lầu liền nhìn thấy Mạch Nha một chân chống xe đạp, cầm một trái bắp gặm, vừa trò chuyện với bác gái cửa hàng bên cạnh, Mạch Nha cũng lớn lên tại khu thành cũ này, cùng bác gái cụ già bên trong hẻm nhỏ cũng rất quen, năm ngoái trong nhà mua phòng mới mới dọn ra ngoài.
"Mạch Đương xuống tới rồi." Bác gái cùng Mạch Nha tán gẫu thấy Mạch Đương trước, hướng cậu vẫy vẫy tay.
"Au au, tổ tông anh cuối cùng cũng xuống, không xuống nữa chúng ta…" Âm thanh Mạch Nha ngừng lại, nhìn Mạch Đương ăn mặc ra khuôn ra dạng liền nháy mắt mấy cái nói, "Anh, anh đây là muốn đi xem mắt hả?"
Mạch Đương vốn muốn nói xem cái rắm, vừa nghĩ tới buổi chiều mình còn muốn tìm Trì Yến, liền nói: "Đúng, xem mắt, đẹp zai không hở?"
Mạch Nha đánh giá cậu một chút, gật đầu: "Khuôn người dạng cẩu."
"Cút mày." Một bàn tay Mạch Đương vỗ trên đầu cậu nhóc, quay đầu chào hỏi một tiếng với bác gái cửa hàng bên cạnh.
Mạch Nha rụt xuống dưới, lấy bữa sáng máng trên ghi
-đông xe đạp nhét cho Mạch Đương: "Ăn ăn ăn, chúng ta chỉ có mười lăm phút!"
Mạch Đương thuần thục ăn bánh bao, hớp một ngụm lớn sữa đậu nành lại đem nó treo lại trên xe, sau khi phất phất tay với bác gái cửa hàng liền để Mạch Nha xuống xe. Mạch Nha nhường xe cho cậu nhảy tới yên sau, vừa ngồi ổn chân Mạch Đương phát lực đạp một cái, hai người lao ra đầu hẻm.
"Áu áu áu!! Anh chậm một chút!! Nhìn người!!"
"Ây za má ơi, nhìn đường nhìn đường!"
"Đèn xanh sắp chuyển sắp chuyển rồi kìa!! Mau mau mau!"
"A a a! Anh…"
"Câm miệng!"
Bên tai rốt cục yên tĩnh, Mạch Đương nắm chặt ghi
-đông, tăng nhanh tốc độ, nước chảy mây trôi qua lại như con thoi giữa ngựa xe như nước. Dưới sự cắn răng liều chết đạp xe của cậu, hai người vào một giây trước khi lên lớp vọt vào phòng học từ cửa sau, có điều giáo viên sớm hơn so với bọn họ, đã ở trên bục giảng chuẩn bị PPT (Power Point).
Hai người đưa mắt nhìn nhau, hóp lưng lại như mèo từ phía sau mò mẫm đi vào, vừa đi được một nửa liền bị phát hiện.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!