Edit + Beta: Snail
Thời điểm đóng file văn bản lại đôi mắt Mạch Đương đã đầy tơ máu, dù sao vài ngày gần đây không thể nào ngủ được, tối hôm qua lại thức đêm gõ chữ trên máy tính một đêm.
Tối hôm qua lúc ngủ, cậu vừa nằm xuống liền nhập mộng, tình tiết trong mộng trùng hợp với tiểu thuyết cậu còn đang đăng nhiều kỳ — "Long biến".
Quyển tiểu thuyết "Long biến" này là tân văn của cậu, trước mắt đã đổi mới đến hai mươi vạn chữ, tình tiết câu chuyện dần dần tiến vào cao triều nhỏ. Mạch Đương viết văn quen thói tồn trữ, trong máy vi tính còn tồn mười vạn chữ bản thảo "Long biến", thế nhưng cùng với sự đẩy mạnh tình tiết, cậu không tránh khỏi chuyện gặp nút cổ chai (bí văn), khoảng cách đến ngày hôm nay, cậu đã ngưng văn một tuần lễ.
Mạch Đương không ngờ lần này khi đi vào giấc mộng tình tiết vừa lúc là ngay chỗ ngưng văn, sau khi đi một vòng trong mộng, cậu giống như được đả thông hai mạch nhâm đốc (*), toàn bộ mạch suy nghĩ đều trôi chảy, vừa mở mắt ra cũng không đoái hoài tới chuyện vẫn đang là hai giờ khuya, mặc một chiếc quần cộc lớn đứng dậy liền mở máy vi tính ra gõ chữ.
Mạch Đương được mở hai mạch nhâm đốc, cấu tứ như nước tiểu tuôn trào, bắt tay vào viết như nước chảy mây trôi, một đêm trôi qua vậy mà gắng gượng gõ bốn vạn chữ, tốc độ nhanh đến kinh người.
Tuy rằng thức trắng đêm hại thân, nhưng tốc độ đáng sợ cùng mạch suy nghĩ lưu loát cũng coi như không phụ lòng đôi mắt thỏ kia rồi.
Sau khi đóng máy vi tính lại, Mạch Đương cũng lười quan tâm đến túi đồ ăn vặt cùng hộp mì ăn liền trên bàn, duỗi người một cái đứng lên vọt vào nhà vệ sinh tùy tiện tắm, lúc đi ra trên người chỉ mặc một cái quần cộc liền trực tiếp nằm xuống.
Bạn học Mạch Đương Đương đánh vỡ nút cổ chai lại tồn trữ thêm bốn vạn chữ, cảm giác ngay cả mộng đều ngọt, trong mộng ôm gối đầu dùng sức cọ xát vài cái.
Có điều còn chưa ngọt được bao lâu liền bị chuông điện thoại di động đánh thức.
Ngưng văn trong một tuần khiến cậu hầu như mỗi ngày đều thức đêm gõ chữ, nghĩ mọi cách đột phá nút cổ chai, cộng thêm tối hôm qua lại chịu đựng suốt đêm, hiện tại cả người đều ỉu xìu bẹp bẹp, hận không thể triền miên cùng chiếc giường của mình đến cùng trời cuối đất.
Cho nên lúc điện thoại di động vang lên cậu căn bản không muốn phản ứng, cầm gối đầu che trên mặt liền xong chuyện, chỉ xem như không nghe thấy.
Có điều hình như đối phương rất gấp, lần đầu tiên không nhận lại gọi lần thứ hai, lần thứ ba, chuông điện thoại không ngừng làm ầm ĩ, mãi cho đến khi Mạch Đương không thể nhịn được nữa mà tiếp nó.
Mạch Đương cũng không nhìn số điện thoại gọi đến, sau khi kết nối liền đưa điện thoại dán trên mặt, ngay cả mí mắt cũng chưa từng mở ra.
"Anh anh anh anh anh!" Đầu bên kia điện thoại truyền đến giọng nói oang oang của Mạch Nha, dường như có vẻ rất gấp.
"Ạnh ạnh ạnh ạnh ạnh." Mạch Đương trả lại một câu, mắng, "Gọi hồn à!"
"Không phải gọi hồn, là hối thúc anh đó! Anh mau tới sân bóng nhỏ khu Cao Tân đi!" Mạch Nha thúc giục.
"Không đi." Mạch Đương không chút suy nghĩ từ chối một hơi, "Sáng sớm đánh bóng cái rắm, mày cũng không ngại đau eo, ông đây nhịn cả đêm, mệt chết đi."
"Không phải em đánh đâu." Mạch Nha nói.
"Không phải mày đánh mày gọi cái quờ." Mạch Đương nói xong liền chuẩn bị cúp điện thoại.
"Đừng đừng đừng đừng! Anh! Anh đừng cúp mà!" Mạch Nha vội vàng gọi lại cho cậu, "Không phải em đánh, là người đàn ông của anh đánh đó!"
"Lăn ngay đi." Mạch Đương trực tiếp cúp rồi ném điện thoại sang một bên tiếp tục ngủ.
Vài giây sau tiếng chuông lại vang lên, một bộ dáng không ầm ĩ chết cậu thề không bỏ qua.
"Đường Mạch Nha lá gan của mày càng ngày càng phì lên đúng không?" Mạch Đương nắm di động lên âm u nói, sức lực bóp trên điện thoại giống như đang bóp cổ Mạch Nha vậy.
"Ây da anh trai của em! Em còn chưa nói xong mà, chơi bóng không phải em, là Trì Yến đại học G đó! Chị dâu em đó nha~" Mạch Nha vội vàng nói trọng điểm sự tình, để tránh Mạch Đương nổi điên thật sự diệt luôn mạng nhỏ của mình, lúc cậu nhóc nói chuyện, bên kia còn truyền đến tiếng hoan hô như BGM (background music) vậy.
Trì Yến.
Nghe thấy cái tên này, đại não Mạch Đương nghẽn mạch trong nháy mắt, hai giây sau cả người đều bừng tỉnh, bắn từ trên giường lên, túm lấy di động hỏi: "Mày nói ai? Lặp lại lần nữa, ai ở sân bóng nhỏ?"
"Trì Yến đó, nhất chi hoa nhảy quảng trường gì kia mà anh nói đó." Mạch Nha sợ cậu không nghe rõ, chậm rãi nói lại một lần nữa, "Trì Yến, ăn chậm rãi, Trì Yến."
"… Câm miệng, sao cái tên dễ nghe này nói ra từ miệng mày lại đáng khinh như vậy?" Mạch Đương nói, "Còn có, chi là âm tiết chỉnh thể để nhận biết, ngữ văn của mày là do thầy toán dạy hả?"
"He he, anh đừng vũ nhục thầy toán của em nha." Mạch Nha ở bên kia cười ngoác mỏ, "Em đây không phải sợ anh chưa tỉnh nghe không rõ sao? Tối qua lại thức khuya gõ chữ à? Nếu không anh ngủ tiếp đi?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!