Ngày Chủ nhật, các phòng học trong trường đều kín lịch, nên địa điểm chỉ có thể sắp xếp tại nhà anh.
Một đóa cá muối ưu tư: [Em đến dưới lầu rồi, nhà anh có ai không đấy?]
Đồ keo kiệt: [Đương nhiên là không rồi, nếu có thì tôi gọi em đến làm gì?]
Chậc, câu này không thể nghĩ sâu được, cứ như đang hẹn hò lén lút vậy.
Một đóa cá muối ưu tư: [Nhà anh ở đâu, em hơi mù đường.]
Trời tối thế này, làm sao tôi phân biệt được tòa nào với tòa nào.
Đồ keo kiệt: [Em đứng gần bốt bảo vệ đợi tôi.]
Một lát sau, Du Xa xuất hiện. Anh mặc bộ đồ thể thao thuần đen, viền trắng chạy dọc theo vai và cánh tay. Màu đen càng tôn lên làn da trắng của anh. Bóng đêm đã phủ xuống, ánh đèn đường kéo dài bóng dáng anh. Khi anh tiến về phía tôi, cái bóng ấy vừa vặn bao trùm lấy tôi. Ánh đèn vàng mờ khiến những sợi tóc tơ trên đỉnh đầu anh trông có chút lười biếng.
"Đi thôi nào." Du Xa kéo dài âm cuối, như thể đã gọi tôi nhiều lần rồi.
"Vâng." Tôi nhìn anh đến ngẩn ngơ.
Nhà của Du Xa được thiết kế theo tông đen trắng chủ đạo, trông hơi lạnh lẽo và cứng nhắc.
"Nhà anh bình thường không có ai ở ạ?"
Du Xa đặt một ly nước trước mặt tôi: "Không có, đây là nhà bố mua cho tôi từ năm ngoái."
"Vậy là anh tự thiết kế à?"
Anh gật đầu: "Cũng coi là vậy. Sao, không đẹp à?"
"Không phải, rất đẹp, nhưng có cảm giác không được ấm cúng lắm, hơi lạnh."
Anh mỉm cười nhạt rồi chuyển chủ đề: "Mau lại đây ghi âm đi, xong tôi còn đưa em về ký túc xá."
"Vâng."
Bản thảo là do tôi viết. Hồi cấp ba tôi học chuyên ngoại ngữ nên chúng tôi phân công rất rõ ràng, chỉ là anh có máy ghi âm chuyên nghiệp hơn. Phát âm của tôi rõ ràng, trôi chảy, nhưng anh cứ nhìn tôi chằm chằm, ánh mắt như muốn hút tôi vào cái hố sâu mang tên Du Xa.
Tôi bị vấp mấy lần: "Du Xa, anh có thể đừng nhìn em nữa được không?"
Anh tỏ vẻ vô tội: "Tôi làm sao cơ?"
Trang Thảo
"Anh có biết thế nào là mập mờ không? Anh nhìn em như thế, lại còn trong không gian kín, đêm hôm khuya khoắt, cô nam quả nữ, rất khó để không động lòng đấy."
Du Xa tặc lưỡi, giọng như oán trách: "Định lực của em sao kém thế hả?"
Nói rồi anh ngồi lên sofa lật tạp chí, quả nhiên không thèm liếc tôi thêm cái nào. Tôi thầm oán, không hiểu sao định lực của anh lại tốt đến vậy. Dù sao tôi cũng được coi là một mỹ nữ cơ mà. Mấy lần không khí đã chín muồi đến thế rồi mà anh vẫn giữ bộ dạng thanh tâm quả d.ụ.c. Thật muốn đ.ấ. m anh một trận.
Không có Du Xa quấy rầy, tôi ghi âm rất nhanh. Tôi ngồi trên tấm t.h.ả. m lông trước bàn trà, Du Xa bước tới nhận lấy máy ghi âm.
Trình Cửu gửi tin nhắn thoại. Tôi không đeo tai nghe nên mở trực tiếp.
"Nhan Nhan! Tao biết Du Xa là ai rồi, chính là cái cậu học cùng trường mẫu giáo với chúng mình đấy!"
Sau đó cô ấy gửi một bức ảnh. Đó là ảnh chụp chung cả lớp trong một buổi diễn văn nghệ ở trường mẫu giáo. Trong ảnh có một cô bé buộc nơ to trên đầu. Giọng nói vang lên trong căn phòng trống. Động tác đưa máy ghi âm của tôi như bị đóng băng.
Du Xa cũng không vội. Anh co chân dài lại, ngồi xuống bên cạnh tôi. Tôi nuốt nước bọt. Giữa ngày hè, nhiệt độ cơ thể của anh khiến người ta phát nóng. Tôi rụt rè nhích ra xa một chút.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!