Chương 8: (Vô Đề)

"À, hỏi nhầm đấy, tôi đang định đi tìm cô em ở lều bên cạnh em cơ." Du Xa bình thường trông có vẻ dễ tính, nhưng thỉnh thoảng cái vẻ bất cần lộ ra luôn khiến người ta không kịp trở tay. Ví dụ như hiện tại, cả người anh tỏa ra khí thế khó gần.

Nhưng tôi cũng chẳng nhịn được mà muốn đ.â. m chọc anh, giọng vô thức lớn hơn: "Cô em nào cơ? Em gái Lâm à?"

Nhưng tôi đúng là xui xẻo. Ngay trước khi tôi nói xong, cô giáo Tiếng Anh vừa chiếu xong một đoạn phim ngắn. Giọng tôi vang lên giữa lớp học im phăng phắc, chẳng khác nào sấm giữa trời quang. Tiếng trêu chọc lập tức rộ lên.

Dù da mặt tôi có dày đến mấy cũng không khỏi xấu hổ. Tôi dùng sách che kín mặt, hận không thể chui xuống gầm bàn. Du Xa vốn đang bực dọc, giờ giọng lại mang theo chút ý cười. Anh ngồi thẳng dậy, bàn tay lớn xoa đầu tôi như vuốt mèo: "Nhịn chút đi, kiếp này trôi qua nhanh lắm."

Cô giáo Tiếng Anh hắng giọng: "Sau này các em đừng mang chuyện yêu đương vào lớp, ảnh hưởng kỷ luật. Vừa hay tôi có một nhiệm vụ quay phim về khuôn viên trường rồi l.ồ. ng tiếng Tiếng Anh, hai em nhận việc này đi."

"Tôi thấy lúng túng c.h.ế. t mất thôi." Tôi thở dài.

Bạn tôi nhìn tôi bằng ánh mắt thương cảm: "Nghĩ thoáng lên đi, biết đâu người khác lại tưởng Du Xa là trai hư thì sao."

Cô bạn thân nhất của tôi tên là Trình Cửu, chúng tôi lớn lên cùng nhau từ nhỏ, từ mẫu giáo đến tận cấp ba đều dính như sam. Chỉ là cô ấy theo bạn trai thi vào đại học ở Thượng Hải, còn tôi không thích nhịp sống nhanh nên chọn học ở đây. Hôm nay cô ấy tới tìm tôi chơi, tôi đang lo không có người để tâm sự.

"Tôi thấy Du Xa đang thả thính tôi."

Trình Cửu hứng thú hẳn lên: "Sao lại nói thế?"

"Bà xem, tôi hỏi anh ấy có thích tôi không, anh ấy không nói, cứ bắt tôi phải yêu linh hồn anh ấy, nghe có vô lý không chứ?"

"Có khi người ta thấy bà chỉ thích vẻ ngoài nên mới muốn bà nỗ lực thích cả con người bên trong."

"Tôi thích cả bên trong mà, anh ấy là một người rất tốt." Tôi đột ngột nắm lấy tay Trình Cửu: "Chưa hết đâu, hôm đó rõ ràng anh ấy còn đang giận tôi, nhưng thấy tôi xấu hổ, anh ấy còn xoa đầu an ủi."

"Trai hư."

Tôi gật đầu lia lịa: "Đúng, trai hư chính hiệu." Tôi nắm c.h.ặ. t t.a. y đập xuống bàn: "Nhưng mà tôi vẫn thích anh ấy quá chừng."

Du Xa và tôi hẹn nhau tối Chủ nhật cùng ghi âm bài tập, còn phần hình ảnh thì dùng tư liệu anh quay hằng ngày là được. Chỉ là trong đó không có cảnh đêm, nên tối nay anh cần đi quay bổ sung.

Thứ Bảy tôi bận dẫn Trình Cửu đi chơi cả ngày. Đến tối khi nằm trên giường khách sạn, tôi mới chợt thấy áy náy. Không biết Du Xa hiện tại thế nào rồi. Tôi mở điện thoại nhắn WeChat cho anh.

Một đóa cá muối ưu tư: [Anh quay xong chưa?]

Trang Thảo

Chắc anh chưa xem điện thoại, mười phút sau mới thấy hồi âm.

Đồ keo kiệt: [Chưa.]

Một đóa cá muối ưu tư: [Sao muộn thế này rồi mà vẫn chưa xong?]

Đồ keo kiệt: [Tôi vừa đi xem náo nhiệt một tí.]

Một đóa cá muối ưu tư: [?]

Đồ keo kiệt: [Vừa có một ông cụ xuống ao vớt cá vàng, kết quả ngã nhào xuống hồ. Bảo vệ và ông ấy đang đứng mắng nhau, tôi thấy họ mắng hay quá nên đứng lại học tập chút.]

Tôi không nhịn được mà bật cười.

Một đóa cá muối ưu tư: [Thế kết quả học tập thế nào rồi?]

Đồ keo kiệt: [Cũng khá ổn, biết mắng vài câu rồi.]

Một đóa cá muối ưu tư: [Thế để lát nữa em qua kiểm nghiệm thành quả nhé.]

Năm phút sau anh mới nhắn lại.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!