"Chắc trong mắt em cái gì cũng có thể dùng để ước nguyện nhỉ."
Tôi không thèm đáp lại anh, hai tay đan chéo đặt dưới cằm, nhắm mắt thành tâm cầu nguyện.
"Răng rắc" một tiếng.
Du Xa nhìn tấm ảnh trong máy ảnh, khẽ bật cười. Anh rất cao, tôi nhân cơ hội tì vào cánh tay anh, nhón chân ngó vào xem ảnh. Anh chụp đẹp thật sự. Trong ảnh là góc nghiêng của tôi với mái tóc b. úi củ tỏi, làn da trắng ngần, hàng mi hơi cong và hai chú đom đóm đang bay lượn trước mặt. Trông vô cùng thành kính.
"Mau lên, mau lên, gửi cho em đi." Đã lâu lắm rồi tôi không có tấm ảnh nào lung linh như thế này.
Tôi mở mã QR WeChat ra, mắt lấp lánh như thể nếu anh không kết bạn, tôi sẽ "xé xác" anh tại chỗ vậy. Anh bất đắc dĩ cong môi, một tiếng "ting" vang lên, anh đã quét mã. Đang lúc nhấn thêm bạn, tôi nghe thấy giọng nói lành lạnh của anh:
"Em ước điều gì thế?"
Tôi ngẩng đầu, đôi mắt sáng rực cười với anh: "Hy vọng có thể sớm thích linh hồn của anh."
Trang Thảo
Cánh tay anh bỗng khựng lại một nhịp.
Status: [Em muốn sớm chút thích linh hồn của anh.]
Đính kèm: Ảnh đom đóm vây quanh.
Tôi hài lòng ngắm nhìn dòng trạng thái vừa đăng. Phía dưới, một đống bình luận nịnh nọt và trêu chọc kéo đến liên tục:
[Tấm ảnh này phải gọi là đẹp xỉu up xỉu down luôn.]
[Đừng đăng ảnh quyến rũ tôi nữa, tôi là gái thẳng mà.]
Trình Kiều đưa điện thoại sát lại gần tôi: "Ai chụp cho bà đấy? Đừng nói là Du Xa nhé."
Tôi kiêu ngạo vênh mặt: "Hừm, chứ còn ai vào đây nữa?"
Cô ấy cố kìm nén khóe môi đang muốn cong lên: "Thế là hai người đã..."
Thực tế lập tức dội cho tôi một gáo nước lạnh: "Chưa, anh ấy cảm thấy tôi chỉ nhìn trúng cái túi da của anh ấy thôi, chê tôi quá nông cạn."
"Bỏ cuộc đi." Trình Kiều thình lình buông một câu.
"Hả?"
"Bà không hiểu rồi, tình yêu hiện đại đa số đều chỉ yêu cái vẻ bề ngoài thôi. Anh ta không chấp nhận được thì nên tự xem lại vấn đề của bản thân mình đi."
"Nói thì đúng là vậy, nhưng sau khi anh ấy chụp cho tôi tấm hình này, tôi thấy mình đúng là nông cạn thật. Anh ấy ngoài cái mặt ra thì vẫn còn những ưu điểm khác."
"Ví dụ như?"
Tôi bị nghẹn họng: "Thì đang tìm đây này. Hơn nữa bà nhìn status của tôi đi, chính là đang âm thầm bày tỏ với anh ấy đấy."
"Chị em đỉnh thật đấy."
Tôi cười một cách đầy gian tà: "Để xem tôi có thả thính cho anh ấy đổ đứ đừ không."
Du Xa một tay đút túi quần, một tay cầm lon bia, đang tán gẫu với Trình Thời. Tôi đứng từ xa nhìn sang. Tuy không nghe rõ họ nói gì, nhưng thấy đôi mắt lạnh lùng của anh thoáng qua ý cười, có vẻ tâm trạng anh đang khá tốt.
Tôi nhìn không chớp mắt về phía họ. Đột nhiên, Trình Thời vỗ vai Du Xa rồi hất cằm về phía tôi, ra hiệu cho anh nhìn lại. Ngay khoảnh khắc Du Xa quay đầu, tôi lập tức ngoảnh mặt đi chỗ khác. Cảm giác bị bắt quả tang khi đang nhìn lén thực sự không dễ chịu chút nào.
Đám đông cắm trại ở đây phần lớn là bạn học. Mọi người ngồi tám chuyện trên trời dưới biển. Không biết từ lúc nào, mấy nam sinh đã mang đến mấy két bia và đồ uống. Bia vừa lấy ra vẫn còn bốc hơi lạnh.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!