Chúng tôi mua gậy leo núi ở dưới chân núi. Diện tích núi Vân Tiềm rất lớn, có nhiều chỗ để cắm trại. Đến khi chúng tôi leo được l*n đ*nh thì đã thấy rất nhiều người dựng xong lều bạt.
Trưởng phòng Vương San bảo tôi đi thuê lều. Trình Kiều và Lộ Đình thì ở lại sắp xếp những đồ đạc mang theo. Vị trí chúng tôi chọn hơi xa, leo núi lại mệt rã rời, nên khi tôi đi tới chỗ nhà cung cấp thì phát hiện đa số lều đã được thuê hết sạch.
Tôi đi dạo một vòng mới tìm được một sạp hàng nằm hơi khuất vẫn còn hàng dư.
"Ông chủ, cái này bao nhiêu tiền ạ?"
Ông chủ là một người đàn ông trung niên chất phác: "Cô bé ơi, ngại quá, chàng trai này đến trước rồi."
Ông ấy đưa mắt ra hiệu cho tôi. Lúc này tôi mới hơi nghiêng người, phát hiện bên cạnh là một dáng người cao lớn hơn mét tám. Anh mặc quần lao động màu kaki và áo thun ngắn tay màu xanh lam.
Du Xa hôm nay trông rất soái. Có lẽ vì lúc nãy tôi chỉ mải nhìn lều nên không để ý thấy một người cao lớn đứng ngay đó.
Anh nhướn mày, tỏ vẻ rất lịch thiệp: "Em cần mấy cái?"
"Hai cái." Tôi lí nhí đáp.
"Ông chủ, vậy ông đưa hai cái này cho cô ấy đi, tôi sang bên cạnh mua cũng được."
Lúc này tôi mới thấy cách đó khoảng năm mét vẫn còn một quầy nhỏ khác. Du Xa thong thả đi về phía đó, còn tôi thì cấp tốc trả tiền cho ông chủ.
Ai ngờ Du Xa chợt khựng người lại. Hóa ra có một nhóm nữ sinh đã chạy tới cái quầy kia và thuê sạch số lều còn lại.
Tôi mím môi. Dù không nên, nhưng tôi cảm thấy hình như đây là cái giá cho việc thích "làm màu" của anh.
Tôi hỏa tốc thu dọn đồ đạc định chuồn lẹ. Bỗng dưng, những ngón tay lạnh lẽo chạm vào gáy tôi làm tôi rùng mình một cái. Là Du Xa, anh đã tóm gọn "vận mệnh" của tôi từ phía sau cổ.
Tôi ho một tiếng: "Gì thế?" Đồng thời siết c.h.ặ. t túi đựng lều trong tay.
Thấy động tác cảnh giác của tôi, anh khó chịu tặc lưỡi một cái: "Tôi thèm tranh lều với em chắc?"
Tôi mỉm cười: "Chỗ chúng tôi toàn con gái thôi, không thể nhét anh vào ở chung được đâu."
"Đợi chút." Tay anh vẫn không buông, tôi cũng chỉ giả vờ giãy giụa đôi chút.
"Ông chủ, lát nữa bên mình còn lều bán không?" Giọng Du Xa trầm ổn.
"Thực ra là không định bán thêm đâu, nhưng đông người thế này, chắc lát nữa tôi phải xuống núi lấy thêm hàng."
"Tôi trả thêm tiền, lát nữa ông để lại cho tôi ba cái nhé."
"Được luôn!"
Tôi đứng nhìn anh thương lượng xong xuôi rồi trả tiền trước. Sau đó, ánh mắt anh dừng lại trên người tôi.
"Được rồi, giải quyết xong, vậy tôi đi trước đây." Tôi tính bôi mỡ vào chân chạy thoát thân.
Ai dè anh chìa chân ra vướng vào chân tôi một cái, khiến tôi mất đà đổ người về phía trước. Anh thuận thế ôm lấy eo tôi kéo lại, ngón tay khẽ khều một cái đã lấy mất túi đựng lều của tôi, rồi vắt lên vai một cách cực kỳ điệu nghệ.
Tôi trợn tròn mắt. Khóe môi anh khẽ cong lên: "Cầu xin được thu nhận."
"Anh xin xỏ mà thái độ thế đấy hả?"
"Gió lớn thế này, lát nữa tôi thổi bay đến mức cảm lạnh mất. Van cầu em đấy."
Giọng điệu nhạt nhẽo, hoàn toàn chẳng có lấy một chút vẻ gì là đang xấu hổ cả.
"Sao bà lại lôi cả đàn ông con trai về đây thế này?" Trình Kiều đẩy vai tôi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!