Chương 10: (Vô Đề)

Đây là trả thù sao? Du Xa lại là người thù dai đến thế à? Nhưng đúng là hồi nhỏ tôi có hơi quá đáng thật. Trong nhất thời, tôi không biết phải mở lời thế nào cho phải.

"Hồi đó anh để tóc dài, lại còn xinh xắn nữa nên em cứ tưởng anh là con gái thôi."

Đôi môi mỏng của Du Xa khẽ mở: "Em đúng là ngốc thật, tôi có bao giờ ngủ chung phòng với đám con gái các em đâu."

Từ mẫu giáo, trường đã bắt đầu chú trọng giáo d.ụ. c giới tính, nên nam nữ thường ngủ ở hai khu vực riêng biệt.

"Anh biết rõ như vậy mà bao lâu nay chẳng chịu nói cho em biết, là định... trêu đùa em à?"

Tôi nói câu đó không hề có ý xấu, nhưng khóe môi vốn đang hơi nhếch lên của Du Xa bỗng cứng lại. Anh ngồi thẳng người, giọng nói trở nên lạnh nhạt: "Em cảm thấy tôi đang đem em ra làm trò đùa sao?"

Tôi mím c.h.ặ. t môi: "Thì chẳng phải anh đối với em lúc nóng lúc lạnh đó thôi."

Anh như vỡ lẽ, mỉa mai gật đầu: "Ồ... vậy là em cảm thấy tôi đang thả thính em sao."

"Chắc chắn anh vẫn luôn canh cánh chuyện em đ.á.n. h anh hồi nhỏ." Tôi cũng thấy hơi uất ức, bao lâu nay mà anh chẳng hề nói một lời.

"À, hóa ra trong mắt em, tôi còn là kẻ hẹp hòi đến thế cơ đấy."

"Chẳng phải sao."

Giọng của cả hai đều không lớn, nhưng mùi t.h.u.ố. c s.ú.n. g đã lan khắp căn phòng. Đặt máy ghi âm lên bàn xong, tôi đứng dậy. Trong lòng vừa lúng túng vừa khó chịu.

"Em về trước đây."

Tôi bước đi nhanh và vội. Phía sau, Du Xa không lên tiếng, anh rũ mắt, những ngón tay thon dài xoay khối rubik rất nhanh.

Cửa mở rồi.

Gương mặt Du Xa lộ vẻ không vui. Tôi bị tiếng mở cửa đột ngột làm giật mình, lùi lại một bước. Thấy tôi quay lại, sắc mặt anh dịu xuống. Thấy tôi không định lên tiếng trước, anh liền nói: "Chẳng phải định về ký túc xá sao? Để tôi đưa em về."

Tôi c.ắ. n môi rồi buông ra, lí nhí: "Bên ngoài mưa rồi."

Anh hơi nhíu mày, trong mắt lóe lên tia tinh quái. Bên ngoài trời rất đẹp, ánh hoàng hôn lan đến tận chân trời, người đi bộ thong thả tận hưởng gió đêm mùa hè. Dường như anh không nghe thấy cơn mưa trong lòng tôi, một cơn mưa của nỗi nhớ dành cho anh.

Du Xa vừa cười vừa nói: "Ừ, vậy thì vào đi kẻo ướt."

Tôi nghiêng người bước vào phòng, xỏ đôi dép trong nhà mà anh đưa trước đó. Đôi dép lê màu hồng có hình con thỏ trắng rất đáng yêu. Tôi cứ như đang quay chậm, vừa tháo giày vừa thấy nản lòng. Giữa chừng vì mất thăng bằng mà lảo đảo, may mà Du Xa kịp ôm lấy eo tôi, nếu không đã ngã nhào.

Tôi ảo não c.ắ. n môi: vừa nãy mình tức giận cái gì vậy chứ.

Tôi cúi đầu, định lặng lẽ đi vào phòng, nhưng vừa nghiêng người đã bị cánh tay rắn chắc của anh chặn lại. Hai tay Du Xa chống hai bên người tôi. Không còn đường đi nữa.

Tôi cứng đờ.

"Phụt." Du Xa không nhịn được mà bật cười.

Mặt tôi càng đỏ: "Anh cười cái gì?" Giọng như sắp khóc.

"Ngẩng đầu nhìn tôi xem nào."

Tôi vò gấu áo nhưng vẫn làm theo. Anh đưa tay khẽ gạt cằm tôi: "Hết giận rồi à?"

Tôi ngượng ngùng: "Thật ra cũng bình thường thôi, hồi nhỏ anh bị em đ.á.n. h vô cớ chắc chắn còn ấm ức hơn."

"Đúng thế, thỉnh thoảng nằm mơ vẫn còn thấy giận."

Tôi chỉ muốn chạy trốn ngay lập tức. Thảo nào hôm tôi nói sẽ chịu trách nhiệm với anh, anh lại khó chịu như vậy.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!