Chương 1: (Vô Đề)

Từ nhỏ tôi đã có một năng lực đặc biệt.

Chỉ cần tôi ngủ là linh hồn có thể xuất khiếu. Hình dạng linh hồn của tôi là sự kết hợp giữa phần thân trên nhỏ nhắn và một cái đuôi bay phất phơ, trông bé xíu như một đứa trẻ tí hon.

Tôi thường xuyên dùng năng lực này để làm mấy chuyện xấu xa.

Ví dụ như trong tiết Tiếng Anh hiện tại.

Tôi đang ngủ ở hàng ghế cuối. Linh hồn tôi bay đến trước mặt nam thần Du Xa. Những việc bình thường không dám làm, bây giờ tôi đều có thể làm.

Tôi ngồi lên cuốn sách Tiếng Anh của anh, quan sát người đàn ông lạnh lùng này. Ánh mắt anh rủ xuống, trong mắt không có lấy một chút gợn sóng cảm xúc nào.

Bất thình lình, tôi và anh chạm mắt nhau. Linh hồn tôi rung động dữ dội. Trông anh cứ như có thể nhìn thấy tôi vậy. Không thể nào, tuyệt đối không thể nào.

Tôi có chút phấn khích, lén lút xoa xoa đôi tay nhỏ. Tôi từ từ bay lên, chạm nhẹ lên đôi môi mỏng của Du Xa.

Môi anh có màu hồng nhạt, mang theo hơi lạnh. Tôi xấu hổ đến mức tim đập thình thịch, nằm bò ra cuốn sách của anh mà ôm mặt lăn lộn.

Du Xa khẽ nhíu mày, ngón tay hơi nhúc nhích. Chẳng tốn chút sức lực nào, anh đã ấn đúng vào cái trán hồn ma của tôi. Vẻ đắc ý trên mặt tôi tan biến sạch sành sanh, chỉ còn lại sự kinh ngạc tột độ.

Sau khi trải qua cảm giác bị anh dùng ngón tay thon dài làm trục xoay tròn ba trăm sáu mươi độ, dù tôi có cố thế nào cũng không dứt được cái trán mình ra, tôi, Lâm Nhan Nhan, kẻ ngoài vòng pháp luật, cuối cùng cũng hiểu ra một điều: gặp họa rồi.

Viên đá hắc diệu thạch trên ngón tay trỏ của Du Xa lóe lên tia sáng kỳ lạ. Tôi và anh mắt lớn trừng mắt nhỏ nhìn nhau. Đuôi mắt anh khẽ cong lên một cách khó nhận ra.

Giáo viên Tiếng Anh bắt đầu điểm danh gọi người trả lời câu hỏi. Giọng nói trầm đục vang lên đúng tên tôi: "Lâm Nhan Nhan, mời em đứng dậy trả lời một chút."

Tôi cuống cuồng đến đỏ cả mắt, còng lưng định kéo hồn mình ra khỏi ngón tay anh. Nhưng Du Xa nhất quyết không nhúc nhích, khóe miệng còn nhếch lên một nụ cười trêu chọc. Trong khi đó, cô bạn cùng phòng đã sắp lay cái xác đang ngủ say của tôi đến mức chấn thương sọ não rồi.

Tôi chắp tay trước n.g.ự. c cầu xin: "Van cầu anh, thả tôi đi."

Du Xa chống cằm, nhìn tôi đầy hứng thú rồi khẽ cười một tiếng.

"Bạn Lâm Nhan Nhan trốn học sao?" Giáo viên Tiếng Anh lên tiếng trách móc. Cuối cùng, anh cũng chịu buông tay.

Trong lúc hồn bay trở về xác, tôi hình như nhìn thấy khẩu hình miệng của anh nói rằng: "Chọn B."

Tôi bật dậy như lò xo, lắp bắp nói: "Chọn... chọn B ạ."

"Lâm Nhan Nhan, lần sau giáo viên gọi thì đứng lên ngay, đừng làm lãng phí thời gian của các bạn khác." Giáo viên trách móc.

Tôi cười gượng:"Em xin lỗi ạ, tai em hơi kém."

Xung quanh lập tức vang lên một trận cười.

"Được rồi, em ngồi xuống."

Sau khi ngồi xuống, tôi vẫn còn bàng hoàng vì tình cảnh thót tim vừa rồi. Du Xa ở hàng ghế phía trước trái lại chẳng có phản ứng gì, anh lười nhác tựa vào bàn, ngón tay đẹp đẽ xoay b. út.

Không hiểu sao, nhìn cái gáy đầy tóc tơ của anh, tôi mơ hồ cảm nhận được tâm trạng anh đang rất vui vẻ.

Du Xa thuộc khoa Kinh tế, còn tôi ở khoa Nông học. Nếu không phải trường sắp xếp hai khoa học chung môn đại cương này, dự đoán là trong ngôi trường đại học rộng lớn này, chúng tôi cả đời cũng chẳng gặp nhau một lần.

Từ sau sự việc tuần trước, tôi đã không dám xuất khiếu nữa, cũng chẳng dám ngủ trong lớp. Tôi chọn một chỗ ngồi ở giữa nhưng hơi lùi về phía sau, tiện chiếm chỗ cho cô bạn cùng phòng.

Lúc Du Xa và bạn anh bước vào, tôi lập tức dựng cuốn sách Tiếng Anh lên để trốn phía sau, trong lòng thầm niệm: không thấy tôi, không thấy tôi. Ai ngờ bọn họ khựng lại một chút rồi ngồi ngay vào hàng ghế trước mặt tôi. Tiếng va chạm khi anh tựa lưng vào bàn phát ra một tiếng trầm đục. Đúng là nghiệp chướng.

Bạn cùng phòng của anh đang tán gẫu, có vẻ như vừa thoát kiếp độc thân.

"Cậu không biết môi con gái mềm đến mức nào đâu."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!