Thạch Tĩnh Chi xuất hiện ở đây thực sự là ngoài dự kiến của Tần Ức. Có điều tố chất thân thể của người Trái đất khác biệt rất lớn với hành tinh e1278, dù đã có quần áo chống nước nhưng các sinh hoạt hàng ngày như ăn, mặc, ở, đi lại của Thạch Tĩnh Chi đều rất bất tiện. Lo Thạch Tĩnh Chi không chịu nổi cuộc sống ở hải vực, Tần Ức kịch liệt yêu cầu cha mẹ ruột mình đưa cả hai trở về.
Nhưng mà yêu cầu của cậu ngay lập tức bị Daphne bác bỏ, bà tỏ ý có thể hộ tống Thạch Tĩnh Chi trở về Trái đất nhưng với điều kiện là cậu phải ở đây tiếp nhận chương trình giáo ɖu͙ƈ của người thừa kế tộc nhân ngư, sau này đợi đến lúc thời cơ chín muồi thì thay thế mẹ mình – Daphne đảm nhiệm vương vị.
Thời gian học tập đổi theo lịch của Trái đất là ba mươi năm ba tháng lẻ sáu ngày, thời gian như vậy với tộc nhân ngư không tính là quá dài, nhưng đối với người ở Trái đất gần như là nửa đời người. Nếu Tần Ức đáp ứng, đợi khi cậu trở về, nói không chừng Thạch Tĩnh Chi đã trở thành một nấm mồ với tấm bia đá lạnh lẽo rồi.
Yêu cầu như vậy, Tần Ức chắc chắn sẽ không chấp nhận, vốn cậu vẫn rất nhớ cha mẹ ruột của mình, tuy rằng biểu hiện của Daphne rất nhớ rất thương cậu, nhưng thái độ cứng rắn của bà đối với Thạch Tĩnh Chi làm cậu rất phản cảm.
Vì Thạch Tĩnh Chi ở hải vực đã xuất hiện bệnh lý do không hợp khí hậu nên cậu tạm thời thỏa hiệp, cậu yêu cầu họ nhanh chóng đưa Thạch Tĩnh Chi về nhà chính Thạch gia điều trị, mà lần này cậu cũng nhất định phải đi cùng. Phải tận mắt nhìn thấy Thạch Tĩnh Chi chuyển biến tốt đẹp rồi mới trở về dưới sự hộ tống của tộc nhân ngư.
Daphne thấy sơ hở trong yêu cầu của Tần Ức: "Con nói phải đợi cậu ta khỏe lên, vậy lỡ như cậu ta vì không để con trở về mà không chịu khỏi thì sao, lẽ nào ta vẫn phải chờ? Chuyện này không được."
Tần Ức mím môi, lại nhường bước: "Hai tháng, cho dù anh ấy có bệnh nữa hay không, hai tháng sau con nhất định sẽ trở về."
Daphne cũng không dám quá cứng rắn với Tần Ức, Tần Ức đã nhường bước thì bà cũng mượn bậc thang này đáp ứng cậu. Thạch Tĩnh Chi nằm mê man trêи giường bệnh, không biết gì về giao dịch giữa người yêu mình và mẹ cậu, nhưng cho dù hắn có biết thì cũng không có cách gì thay đổi quyết định của Tần Ức. Dù sao chuyện dưới hiên nhà người ta, dù cho IQ, EQ của hắn có cao tận trời thì cũng chẳng có tác dụng gì.
Daphne vẫn lo lắng dọc đường đi sẽ xảy ra chuyện, nên đoàn người hộ tống Tần Ức nhiều gấp mười lần khi đón cậu về, còn được trang bị vũ khí hoàn hảo, bảo đảm sau hai tháng ở đó Tần Ức có thể bình an trở về.
Chờ đến Trái đất, Tần Ức sắp xếp để Thạch Tĩnh Chi an tâm dưỡng bệnh, những nhân ngư đến từ hải vực đều ở lại phi thuyền đậu trêи tầng mây phía trêи nhà họ Thạch, đến lúc Thạch Tĩnh Chi tỉnh lại nhìn thấy bài trí quen thuộc, Thạch Tĩnh Chi tưởng như mình vừa mơ một giấc mộng vừa dài vừa hoang đường.
Nhưng hắn nhớ rõ trong giấc mơ của mình Tần Ức đã bị thương, vậy nên việc đầu tiên hắn làm sau khi uống miếng nước nhuận họng là mở miệng hỏi thăm Tần Ức: "A Ức, vết thương của em sao rồi..."
Tần Ức cười cười: "Trêи người em không có vết thương nào hết."
Thạch Tĩnh Chi không tin: "Em qua đây cho anh nhìn xem."
Tần Ức đành phải đi qua, cởi quần áo cho Thạch Tĩnh Chi nằm trêи giường xem, còn xoay trái xoay phải, bắt chước người vượn Thái Sơn trong ti vi vỗ ngực thể hiện rằng mình không bị thương.
Lúc này Thạch Tĩnh Chi mới bớt lo: "Anh cứ luôn cảm thấy, mình vừa mơ một giấc mộng hoang đường."
Nếu thật sự là mơ thì tốt rồi, Tần Ức thở dài trong lòng, mặc quần áo lại, ngồi xuống cạnh giường Thạch Tĩnh Chi: "Nó không phải là mơ đâu." Cậu cũng không định giấu diếm Thạch Tĩnh Chi, dù sao chỉ cần Thạch Tĩnh Chi hỏi quản gia là sẽ biết cậu đã mất tích một khoảng thời gian, hơn nữa mấy con cá đến nhà họ Thạch lần này cũng bị camera an ninh chụp được, chuyện như vậy cơ bản là không thể nào giấu diếm nổi, còn không bằng nói sớm một chút.
"Vậy sao bà ta lại cho phép em qua đây." Thạch Tĩnh Chi biết rõ trước lúc mình hôn mê bất tỉnh thì thái độ của mẹ Tần Ức vẫn rất cứng rắn. Hắn biết sẽ không có chuyện vì mình bị bệnh mà khiến bà ta mềm lòng cho phép Tần Ức trở về.
Thạch Tĩnh Chi cũng là người đứng trêи cao, nhất định sẽ không tin đối phương vì sống chết của một người xa lạ mà buông tha cho người kế vị của mình.
Tần Ức cũng không định nói dối hắn: "Em đáp ứng một yêu cầu của bà ấy, chờ anh khỏi bệnh thì em phải trở về."
Loading...
Không đợi Thạch Tĩnh Chi mở miệng, cậu đã nói tiếp: "Nhưng mà cho dù bệnh của anh không khỏi thì sau hai tháng em vẫn phải cùng đám người kia trở về. Em hy vọng anh có thể vì em mà dưỡng bệnh cho tốt, không được phép giày vò bản thân."
Sắc mặt Thạch Tĩnh Chi liền trầm xuống, trong lòng Tần Ức đã rõ ý muốn của hắn: "Em biết A Tĩnh rất giỏi, nhưng cho dù có dùng vũ lực để em ở lại thì những người đó cũng sẽ không từ bỏ ý định dễ dàng như vậy. Hơn nữa khoa học kỹ thuật của họ tiên tiến hơn hẳn chúng ta, sức mạnh lại kinh người, có thể thắng được hay không còn chưa chắc, em cũng không muốn cứng đối cứng đối đầu với họ."
Tần Ức dừng một chút, nhìn sắc mặt Thạch Tĩnh Chi nói lúc mình quyết định giao dịch với Daphne đã suy nghĩ kỹ: "Từ Trái đất đến hải vực, phi thuyền đi nhanh đến mấy cũng phải mất nửa tháng, chậm hơn nữa có khi tận năm tháng. Bọn họ chỉ chuẩn bị nhiên liệu nửa năm cho phi thuyền, từ lúc họ xuất phát đến bây giờ cũng đã hai tháng. Đợi sau khi chúng ta tách ra, A Tĩnh cho em nửa năm, nửa năm sau, dù có xảy ra chuyện gì thì em cũng sẽ trở về gặp anh."
"Vậy nếu em không về được thì sao?" Thạch Tĩnh Chi vẫn không từ bỏ ý định dùng vũ lực thu phục những người hộ tống Tần Ức, rồng có mạnh đến mấy cũng không làm lại rắn độc, đám người kia tuy bản lĩnh không nhỏ nhưng nếu muốn chống lại cả nhà họ Thạch thì phần thắng cũng không lớn.
"Không có lỡ như, đến thời điểm đã định, em nhất định sẽ trở về, hơn nữa sẽ ở lại nhà họ Thạch cả đời, em chắc chắn sẽ không bội ước." Tần Ức mở miệng thề son sắt.
Thấy sắc mặt Thạch Tĩnh Chi vẫn chưa dịu đi, cậu nhanh chóng nắm lấy tay hắn: "Chuyện này nhất định phải do tự tay em giải quyết để không lưu lại tai họa ngầm. Cho dù bây giờ có đánh thắng, nếu sau này họ cứ luôn tìm tới thì phải làm sao đây. Nhà họ Thạch gia đại nghiệp đại, dù có như vậy cũng không chịu nổi tổn thất dài lâu. Nhà họ Thạch được như bây giờ, là vì có A Tĩnh anh bỏ ra mười năm tâm huyết, anh cũng không nỡ nhìn thấy nó bị hủy diệt phải không."
Nét mặt Thạch Tĩnh Chi đã hơi động lòng, Tần Ức tranh thủ rèn sắt khi còn nóng: "Trước đây đều là A Tĩnh che chở cho em, bây giờ em sẽ chắn phía trước A Tĩnh, em sẽ giải quyết ổn thỏa mọi chuyện, nửa năm sau nhất định sẽ trở về gặp anh, tin tưởng em được không?"
Bị Tần Ức dùng ánh mắt mong chờ nhìn chăm chú, Thạch Tĩnh Chi suy nghĩ thật lâu, cuối cùng vẫn gật nhẹ đầu. Vì nghĩ đến nửa năm chia xa, khoảng thời gian này hai người như hình với bóng, thiếu chút nữa còn đi WC cùng nhau.
Đến buổi tối trước ngày Tần Ức phải rời đi, hai người "chơi" đến điên cuồng, sáng hôm sau, xương sống Thạch Tĩnh Chi đau như muốn nứt ra, ngồi dậy cũng không nổi. Lúc bác sĩ gia đình đến khám còn uyển chuyển khuyên chủ nhà nên tiết chế, nhưng đối phương không có tức giận mà chỉ ngơ ngác nhìn trời xanh vạn dặm không mây ngoài cửa sổ.
Bởi vì "chơi" cả đêm, lúc hắn tỉnh dậy chẳng có ai bên cạnh cả, chỉ có tờ giấy do tự tay Tần Ức viết nói đã sai đầu bếp chuẩn bị cháo kê* cho hắn. Đây là do chính hắn muốn cho mình yếu đuối một lần, cố ý không dậy bỏ lỡ thời điểm Tần Ức rời đi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!