Lưng Bàng Cảnh Lâm trong khoảnh khắc đó căng thẳng lại.
Không khí lập tức trở nên căng như dây đàn, tia lửa vô hình b.ắ. n ra lách tách.
"Khụ.."
Đạo diễn Tôn ho khan, cố gắng phá vỡ bầu không khí căng thẳng:
"Hai vị đừng cãi nữa, ở đây không tiện nói chuyện, theo tôi vào phòng khách đi, "món đồ" đó… tôi cũng để ở đó rồi."
Cô ta nói xong, tự nhiên quay người đi trước, thành công dẫn một đám đông rời khỏi cửa phòng thay đồ.
Sau một hồi rung lắc, khung livestream cuối cùng cũng ổn định.
Cảnh quay chuyển sang phòng khách tạm thời của tổ chương trình.
Do kinh phí ban đầu thiếu thốn, trong phòng chỉ có một ghế sofa dài và một ghế đơn.
Đạo diễn Tôn nhanh chân chiếm ghế đơn.
Thế là Cố Dịch và Bàng Cảnh Lâm chỉ có thể ngồi ở hai đầu ghế sofa dài, khoảng cách giữa hai người đủ nhét thêm ba người nữa.
Dù vậy, Cố Dịch vẫn khó chịu chép miệng:
"Chậc, tránh xa tôi ra, đồ đàn ông ngoại tình."
Bàng Cảnh Lâm không nhúc nhích, thậm chí không thèm mở mắt:
"Tôi không ngoại tình."
Cố Dịch cười lạnh:
"Ý anh là, những gì Tang Thụy Điềm nói trên mạng đều là thật, người ngoại tình là Cố Nha?"
Biểu cảm của Bàng Cảnh Lâm cuối cùng cũng có chút biến đổi:
"Tôi cũng không nói như vậy."
"Vậy tại sao hai người ly hôn?"
"Không liên quan đến cậu."
Sao vừa ngồi xuống đã cãi nhau rồi?
Trước khi tôi ly hôn với Bàng Cảnh Lâm, quan hệ giữa anh ta và Cố Dịch cũng đâu tệ đến vậy.
Còn lý do thực sự khiến tôi và Bàng Cảnh Lâm ly hôn…
Tôi khẽ hạ mắt, đầu ngón tay vô thức lướt nhẹ bên cạnh chiếc điện thoại.
"Khụ.. Khụ…"
Đạo diễn Tôn lại ho mạnh hai tiếng, cố kéo nhịp lại:
"Vậy thì, trước khi tôi quyết định giao "món đồ đó" cho một trong hai người, tôi muốn hỏi hai người tổng cộng ba câu hỏi."
"Hỏi đi."
Cố Dịch tỏ ra cực kỳ mất kiên nhẫn:
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!