"Lừa đến cả anh rồi? Cậu tưởng anh không biết gì à? Làm nhà pha chế nước hoa cho VERSA dễ dàng như vậy? Trước khoan nói đến các chuyên gia nước hoa có thể làm việc tại VERSA hầu hết họ đều là những sinh viên hàng đầu được tuyển chọn từ trường dạy nước hoa do VERSA độc lập thành lập. Thì ngay cả những học viên xuất sắc nhất đó cuối cùng thành công ở lại VERSA, trở thành nhà pha chế nước hoa cho VERSA cũng chỉ đếm trên đầu ngón tay.
Em có biết mỗi năm có bao nhiêu người gửi email đến trụ sở chính của VERSA, muốn trở thành nhà pha chế nước hoa cho hãng không? Có bao nhiêu người cuối cùng được tuyển dụng? Đặc biệt là có bao nhiêu người muốn trở thành nhà điều chế nước hoa đặc biệt của VERSA? Có biết chỉ có một vài nhà pha chế nước hoa hàng đầu trên thế giới cuối cùng được tuyển dụng làm nhà pha chế nước hoa cho VERSA không? Nhưng cho dù thế nào, Khỉ ca cũng tán thưởng sự tự tin của em. Chai tinh dầu này anh sẽ không lấy tiền của em, cứ coi như đây là tán thưởng của anh dành cho sự tự tin của em vậy. Anh sẽ để lại lời nói của mình ở đây. Nếu trong tương lai em thực sự trở thành nhà điều chế nước hoa đặc biệt của VERSA, anh sẽ tài trợ tất cả nguyên liệu nước hoa mà em cần trong tương lai."
A.
Đây là thưởng thức?
Đây rõ ràng là làm nhục.
Vinh Tranh trầm mặc, ánh mắt lạnh lùng liếc về hướng Tôn Khỉ: "Không cần cậu tài trợ. Bao nhiêu thì bấy nhiêu. Vinh gia chúng tôi thiếu chút tiền này sao?"
Nói suông không có bằng chứng.
Cậu phải phải khiến Tôn Khỉ ghi âm lại câu nói này.
Nước hoa nhân tạo thì còn được, do ngành công nghiệp hương liệu hóa học ngày càng phát triển, giá thành của hương liệu tổng hợp nhân tạo ngày càng thấp, giá cả sẽ ngày càng bình dân, ngược lại, hương liệu tự nhiên sẽ ngày càng đắt đỏ. Tôn Khỉ chủ động đề nghị tài trợ miễn phí cho cậu sau này, dĩ nhiên là chuyện không thể tốt hơn được nữa
Tôn Khỉ nhìn vào trạng thái ghi âm trên màn hình điện thoại, ngây người đến mười mấy hai mươi giây..
Gã mở to mắt, nhìn về phía Vinh Tranh: "Vinh gia các người sắp phá sản rồi à?"
Nếu không sao cậu ấm Vinh gia lại keo kiệt đến thế được?
Vinh Tranh lạnh lùng nói: "Cảm ơn, vẫn tốt lắm."
Tôn Khỉ tiếp tục nói móc, "Ồ, phải không? Tôi còn tưởng rằng các người sắp phá sản."
Vinh Tranh lạnh lùng liếc gã một cái.
Sự thật là Vinh Tranh cũng cảm thấy có gì đó kỳ lạ khi Vinh Nhung gần đây đột nhiên quan tâm đến tiền bạc.
Ba mẹ luôn rất hào phóng trong việc cho Nhung Nhung tiền tiêu vặt.
Nhung Nhung cũng luôn rất hào phóng khi tiêu tiền.
Nhưng dạo gần đây, Nhung Nhung bỗng nhiên biến thành một nhóc mê tiền.
"Anh Khỉ"
Vinh Nhung ngắt lời cãi vã của Tôn Khỉ và Vinh Tranh, cậu lại dịch chiếc điện thoại đang ghi âm về phía bàn của Tôn Khỉ, nở một nụ cười rạng rỡ.
Ý là nhắc nhở gã, đừng có quên thu âm.
Để trở thành nhà pha chế nước hoa đặc biệt được mời của VERSA, không chỉ đơn giản là có năng khiếu.
Có thể nói là chọn một trong hàng vạn người.
Cho đến nay, số lượng nhà pha chế nước hoa người Hoa làm việc tại VERSA là: số không.
Chẳng phải chỉ vẽ bánh cho người ta hão hy vọng (1) thôi sao, Tôn Khỉ không đến nỗi hẹp hòi như vậy.
(là một thành ngữ tiếng Trung có nghĩa là "vẽ bánh quy để thỏa mãn cơn đói". Thành ngữ này được sử dụng để mô tả hành động hứa hẹn những điều viển vông, không thể thực hiện được để xoa dịu hoặc đánh lạc hướng ai đó.)
Tôn Khỉ nhặt chiếc điện thoại mà Vinh Nhung đặt trên bàn.
Gã không chỉ lặp lại câu nói trước đó của mình rằng nếu sau này Vinh Nhung trở thành nhà pha chế nước hoa đặc biệt được mời của VERSA, gã sẽ cung cấp tất cả nguyên liệu pha chế nước hoa cho Vinh Nhung, còn thêm vào một câu đầy châm biếm: "Đây, cầm lấy. Anh chờ em sau này đến vả mặt anh một cách nảy lửa nhé. Nhà điều chế nước hoa ngài Vinh vĩ đại."
Vinh Nhung giống như hoàn toàn không nghe ra ý giễu cợt trong lời nói của Tôn Khỉ, cậu lấy điện thoại lại, nhấn nút lưu, nhét vào túi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!