Chương 33: (3): Anh hai, cho em mượn đùi của anh nhé

...

Đến nhà hàng ngoài trời

Vinh Nhung vốn cho rằng trời nóng như vậy hẳn sẽ không có người nào dùng bữa ở ngoài, không ngờ người cũng không ít.

Phục vụ bưng mâm qua lại, cũng không thiếu nhưng cô gái trẻ ăn mặc s*x*

Vinh Nhung nhìn thấy Tôn Khỉ đầu tiên

Tôn Khỉ không còn mặc chiếc áo sơ mi sặc sỡ mà gã đã mặc khi đón họ vào buổi sáng, nhưng theo đánh giá của Vinh Nhung quần áo hiện giờ cũng không đẹp bằng chiếc áo kia

Bây giờ gã mặc một chiếc áo sơ mi màu đỏ rượu và quần lướt sóng màu xanh lá cây bên dưới.

Sự kết hợp giữa màu đỏ và màu xanh lá cây này nhìn rất bắt mắt, trong nhà hàng ngoài trời này không có ai bắt mắt hơn gã, đang nhọt nhìn trúng gã còn đau hơn..

Đơn giản là bị cách phối màu của hắn dọa sợ.

Tôn Khỉ đang nói chuyện với người khác, chẳng qua người nói chuyện với hắn không phải Vinh Tranh mà là cô gái mặc bikini hai mảnh vóc người nóng bỏng.

Cậu nhìn thấy cô gái đang cầm ly cocktail trên tay.

Chắc chắn cô đã nhận được sự đồng ý của Tôn Khỉ. Một lúc sau liền kéo một cô em gái xinh đẹp dễ thương đến bên cạnh ngồi cùng.

Cô gái nóng bỏng gợi cảm ngồi cạnh Tôn Khỉ, còn cô gái có vẻ ngoài thanh tú hơn ngồi cạnh Vinh Tranh.

Tôn Khỉ và cô gái nóng bỏng kia rất nhanh liền vừa nói chuyện vừa cười đùa.

So với sự rôm rả của Tôn Khỉ, Vinh Tranh ở đối diện là một khung cảnh hoàn toàn khác.

Cô gái nhỏ khẽ cúi đầu, thỉnh thoảng thẹn thùng liếc nhìn Vinh Tranh một cái.

Toàn bộ quá trình Vinh Tranh không phản ứng gì, ngay cả khóe mắt cũng không cho đối phương.

Cô gái xinh đẹp kia hẳn là chú ý đến sự lúng túng ở chỗ Vinh Tranh lúc này, bắt đầu chủ động bắt chuyện với anh.

"Nhị thiếu, Vinh tổng và ông chủ ngồi ở bàn phía trước. Để tôi đưa ngài qua..."

"Không cần. Tôi tự mình đi là được rồi. Anh đi làm việc của mình đi."

Là người mù cũng nhìn ra được cô gái có tướng mạo thanh tú kia có hứng thú với anh cậu, nếu lúc này cậu đi qua hẳn là có phần không hiểu chuyện.

Quản lý bất ngờ nhìn Vinh Nhung một cái nhưng vẫn là nghe lời cậu, "Vâng, nhị thiếu."

Vinh Nhung vốn muốn trước tiên tùy tiện tìm một bàn gọi ly đồ uống.

Cũng không biết là cậu quá đen đủi, hay là Lục đảo quá nhỏ, không tìm được bàn trống lại đụng phải người cậu không muốn gặp nhất.....

Vinh Nhung nhìn thấy Chu Chỉ ở nhà hàng lộ thiên, phản ứng đầu tiên là hóa ra Tôn Khỉ không lừa cậu.

Chu Chỉ thật sự cũng đến Lục đảo.

Cũng đúng.

Giản Dật là CP chính thức của Chu Chỉ (1)

Nếu Giản Dật ở trên đảo vậy thì Chu Chỉ xuất hiện cũng không có gì lạ.

"Đây không phải là Vinh nhị thiếu sao? Cậu đang tìm chỗ trống sao? Bây giờ đang là mùa cao điểm, khó tìm được bàn này. Sao cậu không tìm, thật xin lỗi, thật xin lỗi." bạn, ngồi chung bàn với chúng tôi à? Nếu không thì oan ức cậu ngồi cùng chúng tôi thì sao?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!