...
Không biết tiếng hát của Vinh Nhung đã ngừng từ lúc nào.
Vinh Tranh cúi đầu nhìn một cái, phát hiện Vinh Nhung đã tựa vào đùi anh ngủ.
Lông mày của cậu không còn hơi nhíu lại như trước, mi mắt thả lỏng, có thể thấy cả người đang ở trạng thái cực kỳ thoải mái.
Nhưng mũi bị nghẹt nên hơi thở hơi nặng nề.
Dây cột tóc vốn để dùng buộc bím tóc nhỏ không biết đã bị gỡ ra từ lúc nào, tròng vào cổ tay.
Vinh Tranh vén phần tóc mái quá dài của cậu sang một bên.
Vừa định bế Vinh Nhung về giường nghỉ ngơi thì người đã trở mình tiếp tục tựa vào đùi anh
Vinh Tranh thoáng thấy lông mi của Vinh Nhung giật giật: "Không ngủ?"
Vinh Nhung nhắm hai mắt, giọng mũi đặc sệt, "Ngủ rồi."
"Lưng em đau quá. Anh hai, để em ngủ trên người anh một lát nhé."
"Gối lên chân anh thì hết đau?"
Đôi mắt Vinh Nhung vẫn nhắm nghiền, cậu ngáp một cái, nhếch môi, "Đúng vậy, em có một cảm giác rất yên tâm giống như trở lại lúc còn bé vậy. Anh hai, anh có nhớ không? Khi còn nhỏ em muốn đợi bố mẹ nên không chịu về phòng ngủ trước, thời gian lại quá muộn rồi, anh cũng không có cách nào nên để em gối lên chân anh ngủ. Anh nói chờ ba mẹ về sẽ gọi em dậy. Kết quả là mỗi lần em tỉnh lại đều đã nằm trên giường của mình.
Thế nên em liền giận đùng đùng chạy tới phòng anh ầm ĩ khiến anh một đoạn thời gian đó thường xuyên đi học trễ. Thầy còn đặc biệt gọi điện hỏi ba mẹ nhà chúng ta có phải có biến cố gì hay không, khéo léo ám chỉ ba mẹ quan tâm anh hơn một chút."
Vinh Tranh nhàn nhạt liếc mắt nhìn Vinh Nhung, "Hóa ra em đều biết"
Biết đoạn thời gian đó bởi vì luôn đi trễ nên anh trở thành khách quen trong phòng làm việc của thầy giáo
"Em nghe lén ba mẹ nói chuyện điện thoại. Có lúc em cũng nghĩ, nếu như em trai của anh không phải là em, người kia sẽ thông minh, khôn khéo, ngoan ngoãn lại nghe lời..."
"Không chỉ mình em muốn đợi ba mẹ"
Hả?
Vinh Nhung mở mắt ra.
"Anh là anh trai. Bất kể chuyện gì anh đều phải làm gương."
Vinh Tranh nghiêm túc nhìn Vinh Nhung chăm chú, "Cho nên chuyện đó thật ra là vừa vặn ngược lại. Đoạn thời gian đó bởi vì có em anh mới cố ý đợi ba me. Cũng rất vui vì có em bên cạnh cùng nhau chờ ba mẹ trở về, khiến anh khi ấy không cảm thấy quá cô đơn."
Ánh mắt Vinh Nhung lộ ra vẻ kinh ngạc.
Những lời này, Vinh Tranh trước kia chưa từng nói qua với Vinh Nhung
Nghĩ kỹ thì lúc đó cậu bởi vì còn nhỏ nên nhớ cha mẹ, nhưng Vinh Tranh khi ấy cũng chỉ mới mười tuổi, cũng chỉ là một đứa trẻ phải không?
Chỉ là Vinh Tranh hành động quá trầm ổn bình tĩnh nên không chỉ cậu, mà cả ba mẹ cũng nên dễ dàng bỏ qua việc anh trai cũng cần ba mẹ bầu bạn đúng không?
Vừa nghĩ như thế...
Vinh Tranh, anh trai của cậu so với cậu còn thảm hơn.
Vinh Nhung bỗng nhiên muốn quay về khi còn nhỏ, nếu như quay về lúc nhỏ chờ bố mẹ về vào buổi tối, chắc chắn cậu sẽ không để bản thân mình ngủ quên.
Cậu sẽ làm bạn với anh, cùng anh chờ ba mẹ trở lại.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!