Một phần nữa là hết chương 24 rồi dài quá tr ơi (T_T)
- --------------
Vinh Nhung nhảy xuống biển.
Trên mặt biển miễn cưỡng có thể nhìn thấy đầu của Giản Dật
Vinh Nhung cẩn thận nhận định hướng của Giản Dật, cố gắng bơi về phía hắn.
Rốt cuộc cũng tìm được.
Bản năng cầu sinh khiến tay Vinh Nhung vừa đụng đến người hắn liền như bắt được cọng rơm cứu mạng, hai tay liều mạng bám chặt lấy cậu
Cả cơ thể Vinh nhung đều vì vậy mà bị kéo xuống, uống liền mấy ngụm nước biển
Cứ tiếp tục thế này không được!
Vinh Nhung ngưỡng đầu ra khỏi mặt nước, cắn răng hét lên: "Không muốn cả hai cùng chết thì cậu mẹ nó buông ra!"
Giản Dật uống mấy miệng nước biển, ý thức đã không còn quá thanh tỉnh nhưng vẫn mơ hồ có thể nghe thấy giọng ai đó mắng
Người này là ai?
Thật may.
Cứu người trên biển quá tiêu hao thể lực, Vinh Nhung không thể không liên tục cố gắng hô hấp mới có thể tiêpd tục bơi về phía trước.
Vào lúc cậu sắp kiệt sức, cậu nghe thấy tiếng của Vinh Tranh
"Vinh Nhung, bắt lấy phao!"
Một cái phao ném đến cách cậu không xa
Vinh Nhung dùng hết sức lực kéo Giản Dật bơi về phía phao.
"Ôm lấy!"
Cậu để cho Giản Dật ôm lấy phao trước. Chắc chắn rằng hắn đã ôm được phao mới bám lấy bên cạnh, thở hổn hển từng ngụm
Tôn Khỉ cũng lên du thuyền.
Thấy Vinh Nhung và một thanh niên khác mà gã không quen rơi xuống nước, liền bị dọa giật mình, "Chuyện gì đã xảy ra?"
Vinh Tranh trầm giọng nói, "Không biết, trước giúp tôi cùng kéo người lên."
"Được."
Hiện tại đúng là không phải lúc để tán ngẫu.
Vào thời khắc quan trọng, Tôn Khỉ vẫn rất mạnh.
Kinh nghiệm nhờ được huấn luyện cứu viện chuyên nghiệp của gã so với Vinh Tranh càng nhiều hơn.
Gã giúp Vinh Tranh cùng nhau kéo phao lên lại đến du thuyền kế cận gọi nhân viên
Thông qua hỗ trợ của nhân viên Vinh Nhung và Giản Dật rốt cuộc được cứu lên bờ.
Tôn Khỉ cũng không biết từ nơi nào móc ra khăn tắm, ném đến trên người Vinh Nhung
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!