Chương 27: (4): Bạn nhỏ mới thích làm nũng

Du thuyền chạy được một đoạn ngắn, mơ hồ có thể thấy rừng cây xanh um cùng với từng căn nhà thấp bên bờ.

Bến tàu đậu đầy những chiếc thuyền kích thước lớn nhỏ không giống nhau

Đã đến đảo Sùng Lục, nơi còn được người dân địa phương trìu mến gọi là Đảo Xanh,

Tôn Khỉ gọi trước cho nhân viên của mình, yêu cầu họ đợi hắn trên bờ.

Du thuyền chậm rãi cập bờ.

Tôn Khỉ dẫn đầu xuống thuyền.

Vinh Tranh là người thứ hai xuống thuyền, anh đưa tay cho Vinh Nhung, trong tay cầm một chiếc ô mượn từ nhân viên làm việc để tránh cho Vinh Nhung bị nắng chiếu bị thương.

Tôn Khỉ cạn lời: "Đại Vinh, trước kia sao không biết cậu là một tên cuồng em trai đến vậy?"

Có sao nói vậy, chính là hơn 88 đời bạn gái của hắn cũng chưa từng có đãi ngộ như vậy.

Biết là em ruột của anh thì không nói, không biết còn tưởng rằng tình nhân nhỏ, bảo bối trong lồng kính của anh.

Còn có cái dĩa salad kia cũng ăn hết rồi, một miếng cũng không cho hắn đụng!

Phục!

Một chiếc du thuyền khác cũng chậm rãi cập bờ.

Cao Dương từ trong cabin đi ra, đứng ở boong tàu duỗi người: "Nơi này phong cảnh thật là đẹp, cậu có nghĩ như vậy không... Chỉ! Cậu nhìn đi, có phải cô bé kia nhìn khá giống vị tiểu thiếu gia Vinh gia kia không?

Chu Chỉ nhìn theo tầm mắt của Cao Dương, lạnh lùng nói: "Cậu tinh mắt thật"

Là nam hay nữ cũng không phân biệt được.

Với góc độ của Vinh Nhung lúc này, Cao Dương chỉ có thể nhìn thấy gò má xinh đẹp của Vinh Nhung cùng với hành động nhảy xuống của cậu, còn có chùm tóc nhỏ lắc qua lắc lại trên đầu, hơn nữa Vinh Tranh còn nửa ôm nửa đỡ cậu xuống thuyền nên Cao Dương liền cho rằng cậu là con gái, còn nghĩ cậu và Vinh Tranh là một đôi.

Vinh Tranh đỡ Vinh Nhung đứng vững, chính mặt của hai người lúc này mới lộ ra lọt vào tầm mắt của Cao Dương.

Cao Dương r*n r* một tiếng: "Thật sự là Vinh Nhung? Các cậu có duyên định mệnh thật à? Làm sao đi đâu cũng gặp nhau được?"

Quán bar "Dạ phóng", đoạn video Vinh Nhung nhét tiền vào túi Chu Chỉ được lan truyền rộng rãi.

Khiến Chu Chỉ bị người trong sáng ngoài tối cười nhạo một thời gian.

Y lạnh lùng lườm Cao Dương một cái.

Cao Dương lập tức thức thời: "Ok, coi như tôi chưa nói gì."

Hai người Vinh Nhung, Vinh Tranh cũng không phát hiện Chu Chỉ đang ở cách đó không xa.

Ngược lại Tôn Khỉ lại nhìn thấy.

Hắn ngả ngớn chạm vào chỏm tóc trên đầu Vinh Nhung, vừa định nói chuyện liền bị Vinh Tranh đánh một cái đẩy tay ra...

||||| Truyện đề cử: Chiến Thần Trấn Quốc |||||

Mu bàn tay của hắn ngay lập tức đỏ lên.

Tôn Khỉ: "!"

Hắn nhịn!

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!