Chương 140: Bảo bảo, thả lỏng

Vinh Tranh ngồi xuống giường trước, cánh tay hơi dùng lực, kéo Vinh Nhung ngồi lên đùi mình. Anh hôn lên trán, lên mắt, lên chóp mũi của cậu, cuối cùng dừng lại trên môi.

Bình thường Vinh Nhung rất thích kiểu hôn này của anh trai, những nụ hôn rơi xuống người rất nhẹ, rất dịu dàng, như một đám mây, lại mang theo nhiệt độ và sự mềm mại riêng của đôi môi, khiến cậu dễ dàng chìm đắm. Nhưng lúc này Vinh Nhung lại cảm thấy kiểu hôn chậm rãi và dịu dàng ấy quá giày vò. Giống như uống quá nhiều trà chanh dây ngọt ngào, đột nhiên thấy không đủ k*ch th*ch.

Vinh Nhung cắn nhẹ lên môi anh trai, hai bàn tay đặt trên vai Vinh Tranh hơi dùng sức. Trong mắt Vinh Tranh thoáng qua một tia kinh ngạc nhưng vẫn phối hợp theo lực của cậu mà ngả người ra sau. Vinh Nhung đá văng dép của cả hai, nằm đè lên người anh, há miệng ngậm lấy tai anh, đầu răng khẽ nghiền lên phần thịt mềm trong miệng rồi buông ra, nheo mắt nhìn anh:

"Anh có phải nghĩ rằng dù em có đè anh xuống thì cuối cùng anh vẫn là người làm 1 đúng không? Anh phối hợp dễ dàng quá rồi đấy."

Nói xong, cậu lại không quá chắc chắn mà nhìn anh: "Anh biết 1 với 0 nghĩa là gì chứ?"

Đầu ngón tay Vinh Tranh khẽ vuốt vành tai cậu, "Biết. Nhung Nhung muốn làm 1 sao?" Một khi đã quyết định ở bên Vinh Nhung, anh đương nhiên đã tìm hiểu những kiến thức liên quan.

Vinh Nhung quay đầu, cắn nhẹ vào khe giữa ngón cái và ngón trỏ trên bàn tay đang chạm vào tai mình, "Em đâu có thiếu bộ phận nào."

Muốn sử dụng, chẳng phải là chuyện rất bình thường sao?

Vinh Tranh nhìn thẳng vào mắt cậu, xác nhận đối phương không hề nói đùa, rồi nói: "Em mở ngăn kéo đầu tiên của tủ đầu giường đi."

Vinh Nhung nhìn anh một cái. Ánh mắt Vinh Tranh dịu dàng: "Đi đi."

Vinh Nhung rời khỏi người anh. Trước khi mở ngăn kéo, cậu đã mơ hồ đoán được bên trong có gì. Khi nhìn thấy chiếc túi đóng gói quen thuộc, vành tai vẫn không khỏi nóng lên. Cậu lấy đồ bên trong ra đặt lên tủ đầu giường rồi lại nằm đè lên người anh, hôn lên môi anh: "Anh khai thật đi, trước khi tới đây anh đã có ý đồ xấu với em rồi đúng không? Cả "dụng cụ gây án" cũng mang theo luôn?"

Vinh Tranh khẽ bật cười, bóp nhẹ chóp mũi cậu, "Không phải trước khi tới đây." Anh dừng lại, ánh mắt dịu dàng nhìn thiếu niên trước mặt, "Mà là từ sớm hơn nữa."

Giữa động lòng và nảy sinh ý niệm, Vinh Tranh cũng không phân biệt được cái nào đến trước, cái nào đến sau. Anh chỉ biết rằng, một khi đã nảy sinh tình cảm, trừ khi anh chấp nhận trở thành người xa lạ với Nhung Nhung, nếu không thì thật ra chẳng còn lựa chọn nào khác.

Anh không nỡ nên chỉ có thể thuận theo tự nhiên, nghe theo trái tim mình.

Hai má Vinh Nhung nóng lên, khóe môi không kìm được cong lên: "Cứ tưởng Vinh tổng đi theo con đường thanh tâm quả dục cơ."

Vinh Tranh phân tích rất lý trí: "Không ai khi đối diện với người mình thích mà vẫn giữ được thanh tâm quả dục, trừ khi người đó không được."

Vinh Nhung nằm trên ngực anh mà cười không ngừng. Anh trai cậu đúng là có thiên phú kể chuyện cười lạnh.

Vinh Tranh đưa tay vuốt nhẹ sau đầu cậu. Bàn tay đeo chuỗi Phật châu của Vinh Nhung lập tức nắm ngược lại tay anh. Cậu chăm chú nhìn anh, mí mắt khẽ nhướng, chậm rãi dùng đầu lưỡi hôn lên mu bàn tay, cổ tay anh, khóe môi cong lên, ánh mắt đầy ý trêu ghẹo.

Ánh mắt Vinh Tranh lập tức trở nên sâu thẳm.

Vinh Nhung học theo nhịp điệu trước đó của anh, hôn lên vầng trán nhẵn mịn, sống mũi thẳng, vòng sang hôn má, hôn tai anh rồi mới chậm rãi hôn lên môi anh.

Cậu cởi áo hoodie của mình rồi giúp anh cởi chiếc áo len cashmere mỏng. Hai người chỉ còn lại lớp áo sát người

Vinh Nhung cởi nốt lớp cuối cùng trên người mình rồi vén áo anh lên.

"Anh quay người lại đi."

Vinh Tranh nhìn cậu thật sâu rồi xoay người. Anh mặc áo ba lỗ ôm sát, tấm lưng luyện tập lâu năm hiện lên đường cong cơ bắp đẹp mắt. Vinh Nhung mê mẩn ngắm nhìn, cúi xuống hôn lên gò má anh.

"Anh làm đi."

Vinh Tranh quay lại, ánh mắt trầm sâu nhìn cậu, "Em chắc chứ?"

"Vâng."

Vinh Nhung không do dự, rời khỏi người anh rồi nằm úp xuống giường.

Cậu quá nóng vội, hoàn toàn không thể chu đáo như anh. Nếu thật sự để cậu làm chủ, rất có thể trải nghiệm của cả hai sẽ không tốt, thậm chí còn có thể bị thương.

Quan trọng nhất là, cậu không nỡ để anh bị đau.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!