"Anh, chúng ta qua bên kia đi."
Vinh Nhung nghe ra là giọng của Lăng Tử Việt. Cảnh đẹp thế này, cậu hoàn toàn không muốn chạm mặt cái loa hình người mang tên Lăng Tử Việt kia. Quan trọng nhất là khó lắm cậu mới dụ được anh mình đi du lịch cùng, cậu chỉ muốn tận hưởng thế giới riêng của hai người.
Vinh Nhung kéo anh trai đi về hướng ngược lại. Rừng mai ở núi Mai Lĩnh có diện tích rất lớn, sau khi cố ý tránh Lăng Tử Việt, trên núi cậu cũng không còn gặp lại đoàn người của anh ta nữa.
Mai ở núi Mai Lĩnh có rất nhiều chủng loại, trong đó mai Tố Tâm có hương thơm nồng nàn hơn mai Cung Phấn, mai Long Du hay mai Chu Sa. Mai Long Du nổi tiếng với thân cành uốn lượn kỳ lạ, nhìn rất bắt mắt. Mai Cung Phấn và mai Chu Sa thì thanh tú hơn, hương thơm cũng thanh nhã, khá nhẹ, phải ghé sát lại mới ngửi thấy. Không giống mai Tố Tâm, chỉ cần đứng giữa rừng là hương thơm đã ập vào mũi.
Trên đất có một cành mai Cung Phấn không biết vị du khách nào bẻ xuống rồi bỏ lại. Vinh Nhung nhặt cành mai ấy lên, cầm trong tay, ghé sát ngửi, tò mò không biết hương của hoa đã bị bẻ xuống có khác với hoa còn nở trên cây hay không. Có lẽ cành mai này vừa mới bị bẻ không lâu, vẫn còn tỏa ra mùi hương nhè nhẹ.
Vinh Nhung cầm trong tay, định mang về cắm bình.
Trên núi gió lớn, môi Vinh Nhung bị thổi đến khô ráp, chóp mũi và hai má cũng bị lạnh đến ửng đỏ. Vinh Tranh đeo máy ảnh trước ngực, đầu ngón tay chạm nhẹ lên má cậu, quả nhiên lạnh buốt. Vinh Tranh mở nắp bình giữ nhiệt trong tay, "Uống chút đi, làm ấm người."
"Vâng." Vinh Nhung nhận lấy, uống một ngụm, cơ thể lập tức ấm lên nhiều, rồi đưa bình đến bên môi anh trai, "Anh, anh cũng uống đi."
Vinh Tranh thuận theo tay Vinh Nhung cũng uống vài ngụm. Nước mật ong do Vinh Nhung pha có thêm chanh dây, còn chưa uống đã ngửi thấy mùi thơm nhè nhẹ của chanh dây. Rất thơm, hương chanh dây hòa với mật ong lan ra nơi đầu lưỡi.
Vinh Tranh vặn nắp bình lại, liếc thấy có cánh mai vừa rơi xuống mũ Vinh Nhung, liền giúp cậu phủi mấy cánh hoa xuống. Vinh Nhung cong môi, cười với anh, "Cảm ơn anh."
Vinh Tranh cúi xuống hôn lên môi cậu.
Môi Vinh Tranh rời khỏi môi Vinh Nhung. Vinh Nhung chủ động tiến tới, hôn lại môi anh, cơ thể cũng áp sát vào anh trai, kết quả lại đụng phải chiếc máy ảnh đang đeo trước ngực anh. Cậu khó chịu trừng chiếc máy ảnh trước ngực anh, "Máy ảnh của anh vướng quá đi."
Vinh Tranh tháo máy ảnh khỏi cổ, cầm cùng bình giữ nhiệt ở tay phải, tay phải ôm lấy eo Vinh Nhung, hơi siết lại, cơ thể hai người hoàn toàn dán sát vào nhau, "Như vậy là được rồi."
Nói xong, đôi môi lại phủ xuống.
Một cơn gió thổi qua, hoa mai trên cành rơi lả tả, đáp xuống mũ, vai và quần áo của hai người.....
Quản gia biệt thự gọi điện tới, hỏi có cần chuẩn bị bữa trưa sớm cho hai người không. Vinh Tranh bảo quản gia ở đầu dây bên kia chờ một lát, rồi hỏi ý kiến Vinh Nhung.
Vinh Nhung: "Bây giờ mấy giờ rồi?"
Vinh Tranh giơ tay nhìn đồng hồ đeo tay, "Gần hai giờ rưỡi rồi."
Vinh Nhung giật mình, "Muộn vậy rồi sao?"
Thời tiết trên núi thay đổi thất thường. Lúc hai người vừa lên núi trời còn nắng đẹp, bây giờ đã bắt đầu âm u. Vinh Nhung lo lát nữa có thể sẽ mưa, lại thêm việc đến giờ vẫn chưa ăn trưa, nên nói với anh trai: "Vậy mình xuống núi luôn đi."
"Vậy để quản gia bắt đầu chuẩn bị bữa trưa luôn nhé?"
"Ừ, được."
Vinh Tranh dặn dò quản gia trong điện thoại chuẩn bị bữa trưa trước, còn dựa theo sở thích của Vinh Nhung mà gọi món rồi hai người chuẩn bị xuống núi.
Tay trái Vinh Nhung cầm cành mai vừa nhặt, tay phải nắm tay anh trai, mười ngón đan vào nhau, cùng nắm tay đi xuống núi Mai Lĩnh.
"Lông mềm mềm!"
Sắp đi tới biệt thự nghỉ dưỡng, nghe thấy giọng Lăng Tử Việt, thật ra trong lòng Vinh Nhung cực kỳ không muốn quay đầu lại.
Vinh Tranh nhìn thấu suy nghĩ của cậu, "Cậu ta đã nhìn thấy chúng ta rồi, dù em giả vờ không nghe thấy, với tính cách của Tử Việt, cậu ta cũng sẽ đuổi theo." Nói thẳng ra là lúc này giả chết cũng vô dụng.
Vinh Nhung: "..."
Cậu đành dừng bước, mặt không cảm xúc quay đầu lại.
Có lẽ Lăng Tử Việt và nhóm của y cũng thấy thời tiết trên núi thay đổi nên chọn xuống núi lúc này, mới tình cờ gặp nhau ở đây. Đường xuống núi của y khác với hai người nên lúc nãy Vinh Nhung không nhìn thấy.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!