*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Vinh Nhung cùng anh trai quay lại hội trường tiệc cuối năm.
Cậu không quay về bàn của ba mẹ nữa, bên đó có quá nhiều người tới chúc rượu ba cậu, phải đứng dậy đáp lễ liên tục, rất phiền.
Sau khi đi vệ sinh xong, Giản Dật còn ngồi ngốc ở bàn ba mẹ chờ Vinh Nhung quay lại. Kết quả là thấy Vinh Nhung và Vinh Tranh lần lượt ngồi xuống cái bàn ban đầu của họ.
Đứa nhỏ ngơ người. Còn, còn có thể nhảy qua nhảy lại như vậy luôn hả?
Giản Dật cũng muốn chạy qua ngồi ngay nhưng chỗ của hắn hiện tại bị Vinh Tranh ngồi mất rồi. Ly sữa dừa trong tay bỗng nhiên không còn ngon nữa.
Tôn Ỷ chê đầy mặt: "Đại Vinh, cậu ngồi bàn tụi tôi làm gì?"
Vinh Nhung cũng quay đầu tò mò nhìn anh trai.
Vinh Tranh giơ tay ra hiệu cho phục vụ mang thêm bộ bát đũa, nhìn Vinh Nhung một cái rồi nhàn nhạt nói: "Thích."
Một chữ "Thích" này rơi vào tai Vinh Nhung chẳng khác gì tỏ tình giữa chốn đông người, khóe môi cậu cong lên rõ rệt.
Tôn Ỷ khó hiểu: "Mỗi bàn đều là món giống nhau mà, sao lại đặc biệt thích bàn tụi tôi? Hay cậu giấu hàng, cho bàn cậu ăn ngon hơn?"
Câu hỏi quá nhàm chán, Vinh Tranh lười trả lời.
Tôn Văn chống cằm, cười hỏi thêm: "Tổng giám đốc Vinh là thích ngồi ở đây hay thích người nào đó đang ngồi ở đây?"
"Ồ~~~""
Vinh Tranh còn chưa đáp, Tôn Ỷ đã rùng mình: "Chị, chị đừng kể chuyện kinh dị vậy chứ."
Bàn này ít người, ngoài chị em Tôn Văn, Tôn Ỷ thì chỉ có Bay và Lamar, Giản Dật lúc nãy, cùng hai khách hàng trung niên hơi phát tướng của tập đoàn nhà họ Vinh. Cho nên Vinh Tranh mà thích bất kỳ ai ở cái bàn này thì đúng thật là chuyện kinh dị.
Tôn Văn cũng chỉ đùa, muốn xem phản ứng của Vinh Tranh. Bị em trai cắt lời rồi, cô tinh tế bỏ qua chủ đề.
Dù đùa nhưng thân phận hai anh em Vinh Tranh, Vinh Nhung quá đặc biệt, cô không dám chọc sâu.
Vinh Nhung cúi đầu nhắn tin cho anh trai: "Anh, chị Tôn Văn có phải biết chuyện của tụi mình rồi không?"
Tin nhắn vừa gửi, điện thoại trong túi Vinh Tranh lập tức rung.
Anh liếc qua, gõ: "Chắc vậy. Chị ấy rất thông minh." Nên dù cô thật sự nhìn ra điều gì cũng chẳng có gì lạ
Câu này xem như gián tiếp trả lời thắc mắc của Vinh Nhung đồng thời cũng là để trấn an cậu: người thông minh như Tôn Văn sẽ biết rõ điều gì nên nói, điều gì không. Giống như lúc nãy, khi bị Tôn Ỷ cắt ngang, bầu không khí không còn phù hợp để đùa nữa, cô lập tức dừng lại, đó chính là bằng chứng rõ ràng nhất
Vinh Nhung vốn hơi bất an. Không phải vì sợ người khác biết chuyện giữa cậu và anh trai mà sợ biết nhiều quá lại lọt vào tai ba mẹ. Đọc xong tin nhắn anh gửi, cậu thở phào, còn bắt đầu nổi hứng trêu chọc: "Anh nói vậy chẳng phải biến anh Ỷ thành đứa ngu à?"
Vinh Tranh: "Không ngu. Cũng không quá thông minh."
Vinh Nhung cắn môi suýt bật cười. Anh cậu đúng là độc miệng!
"Vinh tổng, cậu sắp bứng sạch măng trên núi rồi đó!"
Tôn Ỷ hoàn toàn không biết hai anh em kia đang móc mỉa mình, liền khó hiểu nói: ". Đại Vinh, tôi biết Nhung Nhung yêu đương nên lúc nào cũng dính điện thoại. Còn cậu từ bao giờ lại mắc cái tật vừa ăn vừa lướt điện thoại? Đừng nói cậu cũng—"
Gã chưa nói hết câu thì trên sân khấu, MC đã hào hứng cất tiếng: "Được rồi! Tiếp theo là vòng quay may mắn! Bây giờ sẽ rút ra giải ba ——"
Mọi người liền bị thu hút.
Vinh Nhung dịch đồng thời cho Bay và Lamar, hai người này lại tỏ ra cực kỳ hứng thú với trò bốc thăm.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!