Vinh Nhung đang dùng tiếng Pháp giải thích cho Bay và Lamar món Phật Khiêu Tường là món gì.
Điện thoại trong túi rung lên.
Cậu nói xin lỗi với hai người rồi lấy điện thoại ra. Anh trai gửi tin nhắn.
Vinh Nhung ngẩng đầu nhìn về phía anh trai, anh không còn ở bàn nữa.
Vinh Tranh: "Hỏi thử ba xem giải nhất năm nay là gì."
Sau khi kiên nhẫn giải đáp tò mò cho Bay và Lamar, Vinh Nhung múc cho mỗi người một bát. Tay rảnh, cậu mới nhắn lại cho anh: "Sao vậy? Chẳng lẽ là biệt thự hay siêu xe gì đó à?"
Vinh Tranh: "Anh hỏi Lưu Hạnh, cậu ấy bảo cũng không biết giải nhất là gì."
Thế thì chắc không phải biệt thự hay siêu xe, nếu là mấy thứ đó, ba cậu đâu cần bí mật đến mức giấu cả Lưu Hạnh.
Giữa Vinh Nhung và Vinh Tranh có một kiểu ăn ý khó nói thành lời. Vinh Nhung nghĩ vài giây: "Ý anh là ba nổi hứng đem anh ra làm quà?"
Tất nhiên không phải đem người thật tặng đi. Dù ba cậu có gan tặng, trong công ty cũng chẳng ai dám nhận. Nhưng rất có thể là kiểu người trúng giải được hát một bài với tổng giám đốc hoặc cùng nhảy một bản.
Ba cậu từng làm mấy trò đó rồi, từ khi cậu còn nhỏ. Sau này nghe nói ở công ty, giải nhất hằng năm trừ các lãnh đạo muốn lấy lòng chủ tịch thì nhân viên cấp dưới đều sợ. Dù vậy ba vẫn chuẩn bị thêm quà khác cho hợp lý. Nhưng lúc ấy cậu còn nhỏ, ký ức không rõ. Về sau quan hệ giữa cậu với ba mẹ và anh trai lại căng thẳng nên càng không đi tìm hiểu.
Ừm càng nghĩ càng thấy khả năng này khá cao?
Vinh Tranh bên kia rõ là sớm nghĩ đến tình huống này nên đáp rất nhanh: "Em đi hỏi đi."
Vinh Nhung bật cười: "Thật ra chỉ là hát hay nhảy thôi mà, chắc cũng ổn?"
"Vinh Nhung."
Nhìn thấy tên mình được anh đánh thẳng ra như vậy, khóe môi cậu cong lên. Anh trai cậu thế này là gấp rồi?
"OK. Em đi hỏi ba."
"Ừ."
Tôn Ỷ cầm một cái càng cua, chưa vội ăn mà cầm trên tay, liếc Vinh Nhung: "Cười tươi dữ vậy, nhắn với bạn trai à?"
Vinh Nhung sờ mặt mình, nụ cười trên môi chẳng hề giảm: "Rõ lắm hả?"
Giản Dật đang cầm một miếng bánh tráng, bỏ vịt, dưa leo, đầu hành cuốn lại cắn một miếng, tranh thủ gật đầu, lầm bầm: "Còn có thể rõ ràng hơn... được không?"
Vinh Nhung nghĩ một chút mới hiểu Giản Dật nói gì.
"Được."
Giản Dật rõ ràng ngẩn ra một chút, hắn dừng cả động tác nhai, một bên má còn phồng lên, ngơ ngác trừng mắt nhìn Vinh Nhung, dường như rất bất ngờ việc Vinh Nhung lại có thể bắt được câu đùa của mình.
Khóe môi Giản Dật còn dính chút sốt, Vinh Nhung lấy khăn giấy đưa qua, khóe môi vẫn mỉm cười: "Lau đi?"
Giản Dật chậm rãi gật đầu, nhận lấy khăn giấy.
Bên cạnh, Tôn Ỷ bất ngờ hỏi một câu: "Bạn trai em có ở buổi tiệc không?"
Câu hỏi của Tôn Ỷ đến quá đột ngột, vậy mà Vinh Nhung chẳng hề tỏ ra do dự hay giật mình. Cậu nhét điện thoại vào túi, mỉm cười với Tôn Ỷ: "Bí mật."
Tôn Ỷ "chậc" một tiếng, "rắc" một cái cắn mạnh chân cua trong tay. Miệng giữ bí mật chặt vậy, đừng nói đối phương là đàn ông đã có vợ chứ? Nghĩ lại thì khả năng đó quá thấp. Đừng nói Vinh Nhung có chịu nhìn một người có vợ hay không, ngay cả bên phía nhà họ Vinh cũng không đời nào đồng ý. Cho nên thân phận người đàn ông kia chắc là không vấn đề gì, điều kiện bản thân cũng phải tốt thì đại Vinh mới gật đầu.
Tôn Ỷ nhả vỏ cua trong miệng. Chết tiệt, giờ gã lại càng tò mò hơn về người đàn ông của Tiểu Nhung Nhung rồi!
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!