Chương 1: (Vô Đề)

Giữa hè, ánh mặt trời nóng bỏng.

"Meow ~~~ "

Trong căn phòng cũ nát nhỏ hẹp, chiếc điều hòa cũ kỹ đang chạy, một chiếc quạt secondhand thổi về phía giường.

Một con mèo lam mập mạp nằm sấp ở trên giường nhắm mắt ngủ say.

Nghe tiếng bước chân, mèo lam mở mắt ra, dáng người khỏe mạnh nhảy từ trên giường xuống đất, nhanh chóng chạy đến bên mép của một đôi mắt cá chân.

Vinh Nhung lấy chiếc phích nước từ móc, cảm nhận sự mềm mại quanh mắt cá chân, cúi đầu xuống, nói với nhóc béo "Không thể mang theo con đâu."

"Meow, meow~~~ "

Mèo lam phát ra tiếng kêu nhỏ bé, gương mặt nhẹ cọ mắt cá chân của tên hốt phân

Một nhóc con lớn như vậy, lại còn là một con mèo đực mà tiếng kêu lại rất mềm mại.

Con mèo lam này là một lần lúc Vinh Nhung ở bên ngoài làm việc lắp đặt điều hòa, một đồng nghiệp hỏi cậu có hứng thú nuôi mèo hay không.

Vinh Nhung lúc ấy không chút nghĩ ngợi liền từ chối.

Tình trạng thân thể và điều kiện kinh tế bây giờ của cậu đến nuôi bản thân còn khó khăn huống hồ gì là nuông chiều một con mèo.

Thế nhưng vị đồng nghiệp kia nói tiền thuê nhà của anh ta sắp đến kỳ, anh ta muốn dọn đến sống cùng chị và anh rể, mà nhà của bọn họ không cho anh ta nuôi mèo, nếu như không tìm được người nhận nuôi thì con mèo này chắc chắn phải trở thành mèo hoang.

Đối với một con mèo nhà mà nói, một khi trở thành mèo hoang cũng có thể tưởng tượng tình cảnh sinh tồn của mình.

Vinh Nhung cuối cùng vẫn nhận nuôi con mèo lam kia.

Thời điểm đồng nghiệp đưa mèo cho cậu, cậu quên không hỏi anh ta con mèo tên là gì.

Buổi tối gửi tin nhắn cho anh ta cũng muốn hỏi mèo tên là gì, thuận tiện hỏi thăm một chút nuôi mèo cần phải chú ý những điều gì, kết quả lại phát hiện đối phương đã xóa bạn tốt.

Rất nhanh, Vinh Nhung đã biết nguyên nhân đối phương hủy kết bạn với mình.

Đây là một con mèo bệnh.

Mắt trái của nhóc con này bị đục tinh thể và viêm mũi nhẹ, thường xuyên dễ hắt hơi, khi hắt hơi thì chảy ra một máu mũi.

Nên khi nói chị và anh rể không cho phép anh ta nuôi mèo e cũng chỉ là tìm một cái cớ.

Thực tế chỉ là bởi vì không muốn gánh vác chi phí chữa bệnh đắt tiền cho mèo và rất nhiều phiền toái sau này mà thôi.

"Hóa ra chúng ta giống nhau đều bị bỏ rơi à?"

Biết được nhóc con giống như mình, cũng không có nhà để về, Vinh Nhung ngược lại kiên định nuôi nhóc con sống cạnh mình.

Nhóc con này là một con mèo bệnh, chủ nhân của nó chắc chắn sẽ không nhận lại nó về.

Có thể là bởi vì từng bị chủ nhân vứt bỏ, tính cách của nhóc con này có chút dính người.

Vinh Nhung cúi người xuống, gãi cằm của nó: "Ba phải đến công trường nên không có cách nào mang con theo, con làm nũng cũng vô ích, ngoan ngoãn ở nhà đợi ba trở lại được không?"

"Meow, meow ~~~ "

Không để ý đến kháng nghị của nhóc con, Vinh Nhung ôm mèo lam về trên giường.

Trên giường trải chiếu lạnh (1) lạnh tịch, lại có quạt điện thổi nên sẽ mát hơn những nơi khác trong phòng một chút.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!