Chương 82: Hoàn

Người cảnh sát còn chưa kịp nói xong thì Hạ Di lại giáng thẳng vào mặt Tần Giang Hà bằng một cái tát "chan chát" khác: "Cái tát này thay cho Tu Nhiên."

"Hạ Di, bà đừng quá đáng…"

"Thưa bà…" Cảnh sát tiến lên kéo Hạ Di lại. Nhưng người này chỉ mới nắm lấy cánh tay phải vừa đánh người của bà ấy thì tay trái của Hạ Di lại "chát, chát, chát, chát" – bốn cái tát liên tục!

Tần Giang Hà hoàn toàn bị Hạ Di đánh tới mức ngu người. Sắc mặt bà ấy lạnh lẽo như băng: "Còn mấy cái tát này là đánh cho tôi."

Vì động tác của Hạ Di quá nhanh nên khi cảnh sát kéo bà ấy ra hẳn thì người phụ nữ này cũng đã đánh xong rồi.

"Bà à, đừng kích động nữa! Đừng tấn công nghi phạm mà!"

"Xin lỗi sĩ quan cảnh sát." Hạ Di khẽ mỉm cười: "Tôi không khống chế được bàn tay của mình, sau này tôi sẽ không làm thế nữa đâu. Cảm ơn ngài. Xin hãy mau đưa ông ta đi đi, nếu không tôi vẫn còn muốn đánh người nữa đó."

Nghe vậy, người cảnh sát cũng vô cùng căng thẳng nên vội vàng đưa Tần Giang Hà đi. Lúc ra khỏi cửa, cuối cùng ông ta cũng tỉnh táo lại, vừa thở hồng hộc vừa ngẩng đầu lên: "Bà… Tại sao bà đánh bằng tay trái mà lại đau điếng thế hả?"

"Đã nhiều năm như vậy rồi mà sao ông lại không biết nhỉ?" Vẻ mặt của Hạ Di ra chiều tiếc nuối: "Tôi thuận tay trái cơ mà."

Tần Giang Hà sững sờ nhận ra: Từ quá khứ cho tới hiện tại, quả thực ông ta chưa bao giờ hiểu Hạ Di, dù chỉ là một chút.

Nhìn thấy dáng vẻ ngây ngốc của ông ta, trong lòng Hạ Di chỉ cảm thấy chán ghét. Bà ấy quay đầu đi, vừa giơ tay vén tóc ra sau tai một cách tao nhã vừa quay đầu về phía Tần Kiến Thanh.

Tần Tu Nhiên và Cố Lam đã đến bệnh viện trước để kiểm tra cơ bản, sau đó lại tới đồn cảnh sát để lập biên bản. Khi tất cả mọi việc đã hoàn thành xong xuôi, cuối cùng họ mới vội vàng chạy đến bệnh viện.

Đám người Tần Giang Hà và Tưởng Như đã bị áp giải đến đồn cảnh sát để xử lý theo pháp luật rồi. Còn Tần Kiến Thanh cũng được Hạ Di đưa đến bệnh viện để chuẩn bị phẫu thuật.

Khi Cố Lam và Tần Tu Nhiên chạy đến bệnh viện, xung quanh Tần Kiến Thanh đều là luật sư và người nhà họ Tần. Ông cụ đang ký tên vào văn kiện trước sự chứng kiến đường đường chính chính của mọi người. Lúc Tần Tu Nhiên chạy vào, Tần Kiến Thanh chợt ngẩng đầu lên. Khi nhìn thấy hai người đứng trước cửa, ông cụ bèn mỉm cười, đóng tập văn kiện lại rồi quay đầu nói với chú Phúc: "Tất cả mọi thứ đã chuẩn bị đâu vào đấy cả rồi, mọi người hãy đi đi."

Viền mắt của chú Phúc ửng đỏ, đè thấp giọng nói của mình: "Vâng."

Nói xong, chú Phúc bèn đứng dậy để thương lượng với những người trong nhà họ Tần một lát rồi lại đưa mọi người rời đi.

Trong phòng chỉ còn lại Cố Lam và Tần Tu Nhiên. Hai người đứng đối diện với Tần Kiến Thanh. Ông cụ vừa nằm trên giường bệnh vừa nhìn bọn họ từ phía xa xa. Sau một lúc thật lâu, Tần Kiến Thanh mới vẫy tay với Cố Lam: "Cô Cố, lại đây đi. Ngồi bên cạnh ông nào."

Cố Lam do dự nên nhìn thoáng qua chỗ Tần Tu Nhiên. Thấy anh gật đầu, cuối cùng cô mới tiến lên phía trước.

Tần Kiến Thanh vỗ vào cái ghế bên cạnh rồi nói một cách ôn hòa: "Cô Cố, ngồi đi."

Cố Lam đáp lại rồi ngồi xuống. Tần Kiến Thanh nhìn Cố Lam trong chốc lát rồi mới mở lời: "Cô Cố à, cháu có định kết hôn với Tu Nhiên không?"

Cố Lam mím môi rồi gật đầu.

Tần Kiến Thanh nhìn cô chăm chú, sau đó chỉ hỏi là: "Bởi vì cháu thích thằng bé à?"

Cố Lam cảm thấy hơi ngượng ngùng. Cô quay đầu nhìn Tần Tu Nhiên một thoáng rồi mới xấu hổ trả lời: "Cái này… Cháu... Cháu cũng không tiện nói ra đâu ạ."

"Tu Nhiên đã rời khỏi nhà từ khi nó còn nhỏ xíu." Giọng điệu của Tần Kiến Thanh điềm tĩnh: "Đối với mỗi một người, trong thời kỳ thơ ấu thì gia đình của người đó chính là ba mẹ. Khi lớn lên, nếu người đó may mắn thì sẽ có bạn đời hoặc là con cái, còn nếu không đủ vận may thì một mình người đó cũng là một gia đình rồi. Trước đây, ông đã từng hy vọng rằng Tu Nhiên có thể lấy vợ, kết hôn và sinh con. Nhưng đến tận bây giờ, khi nhìn vào ba của nó, ông lại đột nhiên cảm thấy:

Nếu hai người không hề yêu nhau mà lại ở bên nhau thì cũng chẳng phải là một gia đình gì cả. Không phải thằng bé chỉ cần tùy tiện tìm một ai đó để kết hôn thì đã là loại may mắn mà ông nghĩ."

"Ông và bà nội của thằng bé có tình cảm hết sức sâu đậm. Ông từng cho rằng đó là vì bọn ông đã kết hôn. Nhưng khi nhìn vào Giang Hà và Hạ Di, ông mới hiểu ra rằng: Đó là vì ông và bà nội Tu Nhiên thích nhau. May mắn của bọn ông chính là gặp được người mình yêu thương, mà loại vận may này không hề liên quan đến hôn nhân. Chưa hẳn là một người không thể sống một mình suốt cả đời.

Vậy nên ông mới muốn biết, có phải cháu và Tu Nhiên ở cạnh nhau vì thích đối phương hay không?"

Tần Kiến Thanh hỏi một cách chân thành. Cố Lam nhìn đối phương, thật lâu sau mới cười rộ lên: "Đúng là thế ạ."

Nghe cô trả lời như vậy, trái tim của Tần Tu Nhiên chợt khẽ loạn nhịp. Anh nhìn bóng lưng của cô gái cách đó không xa, lại nghe cô kể: "Lúc đầu cháu chỉ thích vẻ ngoài đẹp trai và sự giàu có của anh ấy thôi. Sau này, cháu lại thích ở bên cạnh Tu Nhiên. Nhưng cháu vẫn luôn nghĩ rằng, thích chỉ là một loại ảo giác do hormone sinh ra mà thôi. Chuyện này không quan trọng chút nào. Việc hai người hợp nhau mới là yếu tố quan trọng nhất trong hôn nhân. Nhưng mà sau đó, cháu lại phát hiện:

Mặc dù bọn cháu không hợp nhau nhưng cháu vẫn chẳng muốn rời xa anh ấy. Nếu rời khỏi Tu Nhiên, có thể cháu sẽ không thể tìm thấy một người đàn ông nào khác làm cháu động lòng như anh ấy, giúp cháu cảm thấy bản thân tốt đẹp đến thế, hơn nữa còn cho cháu cảm giác được yêu thương chân thành đến vậy."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!