Suốt cả buổi hôm ấy Tiểu Mẫn cứ thờ thẫn. Lần đầu tiên cô thấy một đứa bé bình thường ít khi tiếp xúc với người lạ như Khải Lạc bỗng nhiên trở nên cởi mở hơn… Cuối buổi, Khải Hoa mỏi chân, anh ta thản nhiên cúi xuống, nhẹ nhàng nói với con bé:
- Chú cõng con nhé, chịu không?
Khải Hoa hồn nhiên ít đề phòng hơn nhưng cũng không phải là dạng dễ dàng thân thiện cùng người khác. Lần trước, Phó Quan muốn làm thân với cô bé đã phí thời gian vô ích. Vậy mà hôm nay chỉ vỏn vẹn chỉ tới một tiếng, Khải Hoa lại ngoan ngoãn nằm trên lưng của Hạo Thiên. Bàn tay nhỏ nhắn của Khải Lạc cũng nằm trong tay anh ta. Tuy mặt hơi cúi xuống nhưng Khải Lạc không hề bài xích, thỉnh thoảng còn dòm lén Hạo Thiên.
- Sinh nhật của hai con là ngày nào?
- 18 tháng 6 ạ!
-Khải Hoa đáp nhanh
- Ngày âm lịch mẹ nói là 11 tháng 5.
Trong đầu Hạo Thiên đang ngầm nhẩm tính. Anh còn nhớ rất rõ, khi xảy ra quan hệ là ngày 10 tháng 9 dương lịch, gần ngày Tết trung thu. Hai đứa trẻ này…. bỗng nhiên lại ra đời 9 tháng sau đó. Chân tay Hạo Thiên càng lúc càng lạnh. Anh đã mơ hồ nhận ra, sự quen thuộc mà mình nhìn thấy ở Khải Lạc là ở tấm hình hồi nhỏ thỉnh thoảng có lấy ra xem. Đứa trẻ này giống…giống anh quá đỗi. Đôi mắt màu hạt dẻ, nụ cười, những đường nét trên gương mặt non tơ.
Có khi nào…?
Có khi nào?
Bước tới đường ngoài, Tiểu Mẫn vội vàng tìm cách thoát khỏi tình thế này. Cô bước chắn trước mặt Khải Lạc, Khải Hoa, gượng cười:
- Chúng tôi phải về. Cảm ơn anh!
- Tôi chở ba người về nhà.
- Không được đâu
-Tiểu Mẫn vội vàng thoái thoác – Anh không rành đường phố ở Hong Kong mà, có gì lạc mất thì không biết làm sao. Chúng tôi đón taxi về.
Cô đưa tay vẫy. Chiếc taxi trờ tới là Tiểu Mẫn lên xe ngay, giục hai đứa trẻ đang khoan khoái ăn kem.
- Về thôi hai đứa. Tiểu Lạc còn bệnh đó! Về nhanh đi con!
Khải Lạc không nói gì với anh nhưng chỉ một cái quay lại nhìn là quá đủ. Chiếc taxi đã lăn bánh mà Hạo Thiên vẫn còn lưu luyến trông theo.
Cảm giác càng lúc càng rõ rệt. Anh quyết định làm cho rõ mọi việc, dủ sự thật có thế nào.
Trên tay Kỷ Hạo Thiên là địa chỉ của một văn phòng thám tử nổi tiếng tại đây…Không sự thật nào là khó khám phá cả. Quan trọng là, người ta có muốn làm cho rõ nó hay không?
- Re…eng…
Điện thoại của Hạo Thiên chỉ là một bài chuông đơn giản. Anh nhẹ nhàng:
- Là con đây mẹ…
- À…
- Giọng bà Kỷ vang lên, hồ hởi
- Thứ bảy tuần sau con đã về nhà chưa?
- Bên này cũng tương đối xong rồi ạ! Có gì không mẹ?
- À…Mẹ muốn chúng ta đi ăn cơm thôi. Sáng 8 giờ nhé!
Kỷ Hạo Thiên không khỏi lắc đầu. Có lẽ lại là một buổi gặp mặt với vị tiểu thư nào đó. Người thích anh thì anh không thích. Người anh có cảm tình thì lại thú thật là chỉ để xem mắt cho hài lòng cha mẹ. Nhưng ông bà nóng lòng cũng đúng. Năm nay Kỷ Hạo Thiên đã 35 tuổi, bạn bè đa số đã thành gia lập thất, chỉ còn anh, cô độc một mình.
Linh cảm đeo đẳng Hạo Thiên suốt năm năm càng lúc càng mãnh liệt. Bàn tay run rẩy, tim đập dồn khi nghĩ đến một khả năng.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!