Hạo Thiên cầm bó hoa đến quán ăn thì mới biết Lâm Hân đã về nhà lâu rồi. Bà chủ chỉ nhẹ nhàng bảo anh nên về với vợ. Dù bà không nói song nhìn vào ánh mắt, Hạo Thiên mơ hồ cảm thấy những gì bà muốn nhắn gửi mình có rất nhiều.
Anh khẽ khàng đặt tay lên nắm cửa…Căn nhà im lặng…Nhưng bên trong có mùi thơm thức ăn ngào ngạt. Là mùi của món gà nấu nấm, là món Hạo Thiên rất thích.
- Anh về rồi à?
Lâm Hân bước ra từ phòng bếp. Tóc cô buộc cao, người khoác tạp dề, nụ cười rất đẹp, rất ngọt ngào. Hạo Thiên cũng bất giác mỉm cười theo vợ. Anh cầm bó hoa hồng trao cho cô, lòng tràn ngập cảm giác ấm áp khi nhìn vẻ mặt ngạc nhiên sau đó chuyển sang rạng rỡ như hoa buổi sáng của Lâm Hân:
- Tặng em…
…Bữa cơm của hai vợ chồng không trải qua dưới ánh nến lãng mạn như trong các bộ phim thường thấy. Song Lâm Hân lại cảm thấy niềm vui tràn ngập. Thì ra khi người ta buông bỏ những nghi ngại để đi tìm kiếm hạnh phúc, cảm giác nhẹ nhõm lại tuyệt vời đến vậy sao?
- Hoa hồng rất đẹp.
- Ừ. Vậy em có thích hoa hồng không?
Con gái nào không thích hoa hồng chứ? Nhưng ở nơi Lâm Hân sống, hoa hồng là một thứ xa xỉ phẩm. Những người phụ nữ trong làng tất bật suốt ngày với công việc, họ cũng chẳng bỏ ra mấy chục đồng mua hoa hồng làm gì cho phí phạm. Cánh đàn ông ở đó cũng chẳng bao giờ tặng cho phụ nữ một cành hoa.
Bây giờ Lâm Hân lại được nhận một bó hoa to đến vậy. Ít ra cô cũng hạnh phúc hơn rất nhiều người, có phải không?
- Sao lại cười? – Hạo Thiên hơi cúi người, mặt kề sát vào má vợ
-Anh không có ý gì đâu. Chỉ là…
- Không có gì đâu
-Lâm Hân cười khẽ, bất chợt hôn nhẹ lên môi chồng
-Cảm ơn anh…
Hạo Thiên ngẩn ra trong phút chốc. Như là hai người chưa bao giờ giận nhau vậy. Mọi thứ ngọt ngào đến lạ…Sự ngọt ngào không ẩn chứa bão giông nào trong đó chứ? Không phải là…
….
-Em không định làm gì đó chứ?
- Làm gì là làm gì?
Lâm Hân vừa bước ra từ phòng ngủ. Cô mặc một chiếc áo ngủ khá bảo thủ nhưng so với những bộ đồ kín mít từ đầu tới chân xưa nay thì bộ đồ ngủ này là một sự tiến bộ vượt bậc. Đây vốn là quà tặng của cô em chồng Hiểu Dung trước đó song Lâm Hân không quen mặc đồ ngủ kiểu này nên cứ để nó trong một góc tủ quần áo của mình.
- Anh cứ nghĩ…. em sẽ làm một cái gì đó…Ví dụ như là cho anh vài thời gian hạnh phúc rồi bỏ đi chẳng hạn, hay là…hay là đòi li dị anh…Anh thấy hơi lo..
Thì ra ông chồng của Lâm Hân cũng bị ảnh hưởng bởi phim truyền hình thì phải. Cô nhìn anh một lát rồi không kềm được, lại bật cười.
- Này…
-Hạo Thiên ôm lấy vợ
-Không được cười như vậy chứ.
- ……..
Lâm Hân quả nhiên không cười nữa. Nhưng cô lại quay mặt đi chỗ khác, một chút sau lại run run bờ vai mảnh khảnh. Cô vẫn cười, càng lúc càng sảng khoái hơn.
- Được rồi.
-Hạo Thiên cũng cười theo vợ, gác má trên vai cô
-Cứ cười đi. Cười thoải mái đi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!