Chương 31: (Vô Đề)

Hạo Thiên từ nhỏ đến lớn ít khi nào giận người khác. Lần này thì anh cũng không giận Lâm Hân. Song cứ gặp cô là cảm giác khó chịu và đau lòng lại dâng lên. Lòng tin – cô không có, người chồng như anh liệu phải làm sao?

Hạo Thiên tuy là vẫn dịu dàng, chu đáo với ba mẹ con nhưng anh không nói chuyện nhiều với Lâm Hân như trước, đêm chung giường chung gối anh cũng nhắm mắt như ngủ, Lâm Hân dù có muốn nói gì cũng ngại ngần không dám làm phiền.

Chuyện như vậy kéo dài hơn cả tuần, cho đến khi Hạo Thiên đưa Khải Lạc và Khải Hoa đi học. Con gái trên xe vừa bước xuống đã níu chân ba, thỏ thẻ:

- Ba ơi!

- Gì đó con gái?

-Hạo Thiên xoa đầu con. Nụ cười vừa chớm nở trên môi anh cứng lại khi Khải Lạc hỏi ngay:

- Ba và mẹ còn giận nhau bao lâu nữa ạ?

- Đúng rồi ạ!

-Khải Hoa ôm lấy cổ ba khi Hạo Thiên cúi xuống ôm con

- Nếu ba mẹ giận nhau lâu thì sẽ bỏ nhau đấy ạ. Bạn con nói vậy mà.

Trong thế giới tuổi thơ, có những câu chuyện mà người lớn không hề biết đến. Ngay cả Khải Hoa

-Khải Lạc cũng cảm nhận được sự căng thẳng trong mối quan hệ của ba mẹ chúng, tại sao người lớn lại không chịu hiểu? Hạo Thiên cảm thấy buồn lòng vì Lâm Hân không tin anh, nhưng anh cũng chợt nghĩ, nếu đặt mình vào hoàn cảnh của cô, anh có thể hiểu và chấp nhận được cuộc sống hoàn toàn mới mẻ khi trong tay không có gì không.

- Ba mẹ đừng bỏ nhau nữa

-Con trai cũng đã ôm lấy Hạo Thiên, giọng nhỏ xíu – Con và em đều thương ba với mẹ. Con không muốn ở chỉ có ba hay chỉ có mẹ. Buồn lắm ạ!

Hạo Thiên lại ôm lấy hai đứa con trong vòng tay mình. Anh không hiểu và chưa hề hiểu nỗi sợ của hai đứa bé vốn không có cha từ bé, đột nhiên lại có ba yêu thương ôm ấp. Nếu phải mất đi ba hay mẹ một lần nữa, trí óc non nớt của hai đứa không thể nào chịu được…Lòng Hạo Thiên bây giờ không chỉ là nhói đau nữa. Anh bỗng thấy mình thật ích kỷ…Tại sao Hạo Thiên chỉ biết trách và giận vợ khi không tin tưởng mà không tự hỏi mình đã làm được những gì để cô tin?

- Ba và mẹ chỉ giận nhau một chút thôi

-Hạo Thiên cười mà mắt cay cay

- Rồi ba sẽ về xin lỗi mẹ. Không có chuyện ba mẹ bỏ nhau đâu.

- Vậy là mẹ giận ba ạ?

-Khải Lạc tròn xoe mắt

- Vậy sao mẹ lại khóc ạ?

Lâm Hân khóc sao? Cô đã khóc…Vậy mà Hạo Thiên không biết. Cô khóc vì anh hờn giận? Cô còn khóc vì những lẽ gì?

- Mẹ khóc lúc nào?

- Sáng đấy ạ

-Khải Hoa xen vào

- Mẹ làm đồ ăn và khóc. Khi con hỏi thì mẹ nói bụi rơi vào mắt mẹ. Nhưng con biết là mẹ khóc. Con biết mà…

Em đã từng khóc nhiều lần như thế? Cách khóc lặng lẽ của Lâm Hân, Hạo Thiên từng thấy. Vì anh mà cô lại khóc sao?

- Ừ. Hai đứa đi học đi, chiều về sẽ không thấy mẹ giận ba nữa

-Hạo Thiên dịu dàng

- Ba sẽ về xin lỗi mẹ, có chịu không?

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!