Chương 24: Mồng Một Tết

Sáng Mồng Một, cả nhà Hạo Thiên cùng tập trung ở phòng khách lớn. Hai đứa trẻ con mặc quần áo mới, gương mặt rạng ngời. Lần lượt từ Hạo Thiên đến Lâm Hân rồi Hiểu Dung đều mời trà cha mẹ và nhận lì xì. Khải Lạc và Khải Hoa háo hức khoanh tay chúc Tết ông bà, ba mẹ, cô Út. Được nhận những bao lì xì đỏ thắm thì trẻ con nào cũng thích. Sau đó là bánh kẹo, có món chocolate mà Khải Hoa thích nữa.

Vị chocolate cũng khác hẳn khi ở nhà, không quá ngọt nhưng lại thấm vào tận đầu lưỡi, ăn một miếng, hai miếng mà vẫn còn thòm thèm. Thấy Khải Hoa thích ăn, Hiểu Dung cứ bốc hết viên này đến viên khác đút cho cháu khiến Lâm Hân phải kêu lên:

- Em đừng cho cháu ăn nhiều kẹo quá. Sún hết răng rồi bây giờ.

- Ăn nhiều nhiều hơn mọi ngày một chút thôi chị hai. Không sao đâu.

Hiểu Dung thương cô cháu gái này nhất. Mới sáng sớm cô đã thức dậy chải đầu, buộc tóc cho cô công chúa nhỏ, dự định dẫn hai đứa đi xem phim đầu năm mới. Nhưng ông bà Kỷ cứ dính lấy hai cháu nên dự định không thể thực hành được. Ông Kỷ còn lên tiếng:

- Đi chơi với ông nội nhé? Ông nội đưa hai đứa tới thăm mấy người bạn.

- Không được

- Bà Kỷ cắt lời

- Tôi đã nói hôm nay đưa cháu nội đến thăm mấy người bạn rồi.

- Mấy bà bạn của bà thế nào rồi cũng mở sòng mạt chược. Tụi nhỏ sao mà theo được chứ?

- Sao lại không? Chứ hội bạn già của ông không phải cũng chơi cờ sao? Các cháu cũng đâu biết…

Ông bà Kỷ là đôi vợ chồng "tương kính như tân". Đây là lần hiếm hoi họ tranh cãi. Niềm hạnh phúc như có sức mạnh kì diệu, làm cho những tâm hồn già cỗi trở nên thật trẻ trung…. Hiểu Dung đành can thiệp:

- Con tính như vầy nhé. Ba thì dẫn theo Khải Lạc, mẹ dẫn Khải Hoa đi. Khi nào ba mẹ "giao lưu" với các cô bác thì con sẽ đến chở các cháu đi xem phim vậy. Ba mẹ thấy có được không ạ?

Hạo Thiên và Lâm Hân trở thành người rảnh rỗi…Hạo Thiên quay sang vợ, nhẹ nhàng:

- Vậy có hứng thú đến gặp các bạn của anh không? Anh muốn giới thiệu em với những người thân nhất.

Lâm Hân hơi do dự. Sau đó cô gật đầu.

- Dạ…

…. Bà Kỷ đưa Khải Hoa tới nơi đã hẹn. Đón hai bà cháu là những gương mặt đầy sự ngạc nhiên:

- Cháu gái của ai vậy?

- Chị Kỷ…Đây là…?

- Cháu gái của tôi đó

-bà Kỷ cười không ngớt miệng

-Cháu ruột của tôi, con của Hạo Thiên.

Nghe qua câu chuyện của bà, mấy bà bạn gật gù. Chuyện có con trước khi cưới không hiếm, chỉ là thân phận của mẹ đứa bé này…dường như không xứng lắm với Kỷ gia.

- Có con dâu như vậy, chị không ngại sao?

- Ngại chuyện gì?

- Chỉ ngại cho Hạo Thiên thôi. Cô ta học vấn thấp, thân thế như vậy, sau này có khi sẽ làm Hạo Thiên bị chê cười…E là…

- Chuyện đó không quan trọng

-Bà Kỷ điềm nhiên đáp lời

-Chúng tôi không quan trọng chuyện con dâu thân phận thế nào. Chỉ cần là người lương thiện…Con dâu dạy dỗ con của chúng rất tốt. Tôi tin người xấu không làm như vậy được đâu.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!