Tiểu Mạn tỉnh dậy cả người mơ hồ, rốt cục cũng ý thức được bản thân trong lòng nam nhân ngoan ngoãn cả đêm nằm ngủ.
Phút chốc gương mặt xinh đẹp ửng đỏ, nàng suy yếu trong lòng hắn ngơ ngác, đôi mắt không kìm nén được hướng hắn vuốt ve, sống mũi thật cao, lông mi thật dài, gương mặt như vậy cương nghị, mặc dù hắn đang ngủ nhưng đôi lông mày lại bất giác nhíu lại, trông thật khó coi muốn chết.
Trong phút chốc Tiểu Mạn có ý muốn hướng hắn thơm nhẹ một cái, động vật đơn bào như nàng chính là nghĩ sao liền làm vậy, ngốc ngốc vịn bờ vai Lăng Duệ cố gắng rướn người lên, nàng tựa như con mèo nhỏ đem môi mình hướng gần hắn.
Chỉ còn một tích tắc nữa thôi, khoảng cách giữa hai người hiện tại chỉ còn là một sợi tơ mỏng. Gương mặt nam nhân trước mắt chỉ cách nàng một gang tấc.
Chỉ là, Lăng Duệ bất chợt mở mắt, Tiểu Mạn bị dọa sợ a lên một tiếng cả người lui về phía sau, mất đà cả cơ thể chính là ngã ngửa.
Lăng Duệ đầu tiên vô cùng ngạc nhiên, hắn tuy là vừa tính giấc bất quá cũng không phải không biết, đứa nhỏ hồi nãy chính là lén lút hôn trộm hắn đi.
"TIỂU MẠN"
Tiểu Mạn vốn dĩ nhát gan, nghe tiếng hắn rống lên, trong lòng khi ấy sợ tới run run như cầy sấy, nàng một mực lui lại về phía sau.
"Tôi.... còn chưa có hôn... gì...! Thực sự!!" Giọng nàng căn bản chính là đứt quãng, bán đứng tâm tư nàng.
"Tôi còn chưa hỏi em em đã vội trả lời?" Hắn trong lòng ấm áp nhưng ngoài mặt vẫn băng lãnh, lén lút thì cũng lén lút rồi, lại còn không hôn tiếp luôn đi! Thật là.
Căn bản Tiểu Mạn đâu phải đối thủ của hắn, bị Lăng Duệ như vậy nói lạnh, trong lòng sớm còn khẩn trương con cả con cá nằm trên thớt, chân tay vẩn vơ cua loạn bối rối cực điểm, từ mặt cho tới cổ đều là đỏ ửng đáng yêu.
Kết hợp với mái tóc rối rối, trông nàng quả thực khiêu khích nam nhân phạm tội. Dáng vẻ này càng khiến Lăng Duệ thích thú, còn muốn thêm chút tà ác trêu đùa.
Bàn tay to lớn cứng rắn nhằm cổ chân ai đó đang tính chạy trốn kéo lại.
Tiểu Mạn khi nãy luống cuống muốn bỏ của chạy lấy người, hiện tại mất đà, thân thể tự chủ không lại, đường đường chính chính lần nữa ngã ra giường.
Lăng Duệ một cái đè lên người nàng, áp lực như núi Thái Sơn làm Mạn Mạn đầu óc hiện tại chỉ còn một đám rối mù bát nháo. Nàng chỉ là lỡ có ý "hôn hụt" hắn một miếng, cần thiết với nàng sinh tức giận hay không a!
Lăng Duệ trông bóng nhỏ khẩn trương trong lòng, bé nhỏ bị dọa sợ tới suýt khóc, hắn lại sẽ không đánh nàng đi?
Hắn phì cười, ngón tay không lưu tình hướng cái trán be bé búng mạnh một cái, nơi đó lưu lại một cái dấu đỏ.
Thuốc của Phù Mộc quả nhiên lợi hại, chỉ trong một ngày vết bầm lớn gần như đã tiêu tan, hiện tại chỉ còn lưu lại chút ít vết sưng nhẹ khó thấy.
"Trông đầu tóc em tựa như bé điên vậy"
"Bé... bé điên?"
--- -----
Tiểu Mạn qua trận ốm ngủ li bì cả một ngày trời tỉnh dậy, sau đó dưới ma trảo giảo hoạt của Lăng Duệ cực kỳ tích cực đầu óc nguyên một mớ bong bóng xà phòng.
Đi đường cũng chân nam đã chân chiêu, cảnh vật dưới con mắt nhìn của Tiểu Mạn chỗ nào cần lõm sẽ lồi, nơi nào cần lồi liền lại lõm, quãng đường từ nhà vào phòng vệ sinh giống như hành trình từ trái đất lên sao hỏa, trên quãng đường đâm vào vô số thiên thạch, cuối cùng rất không có hình tượng ngã bổ sấp bổ ngửa, rốt cục Mộ thiếu cao ngạo căn bản ngứa mắt, một cái trực tiếp ẵm đi.
Trong thời gian ngẩn ngơ đứng dưới vòi hoa sen, bất chợt nàng nhớ ra một điều, hình như quần áo hôm qua không phải nàng thay... vậy ai thay?
Nàng đứng đần một chỗ, não bộ nàng trì độn, không phải chứ?
Mộ thiếu hắn không quen chờ đợi, hẳn là chịu không nổi nên đã làm ra hành động rất vô liêm sỉ, hắn cực kỳ hiên ngang tiến vào trong phòng tắm nhỏ kia, thấy bóng dáng hoàn toàn lõa thể ướt sũng nước của Tiểu Mạn liền có chút bất động đứng lại ngắm nhìn, da dẻ trắng trẻo, bất quá hơi nhợt nhạt.
Thân thể gấy quá, căn bản không đủ cái vòng ôm, ngực cũng như cái mầm mới nhú, nhìn ra thực thấy không có mấy, sờ ngoại trừ hơi nộn thì giống như của thiếu nữ còn chưa hoàn toàn phát dục, hắn đang chưa biết thế nào mà đem nàng nuôi béo?
Ừm, thân thể con người lõa thể hắn đều đã từng nhìn qua nhiều lần, bất quá hiện đây là cơ thể đầu tiên hắn nhìn qua liền muốn ngay lập tức giải phẫu, đáng tiếc lại là cơ thể hắn cực kỳ coi trọng, cơ thể này ngoại trừ hắn ra, bất luận một ai cũng không được phép chạm vào, nếu có thương tổn thì cũng chỉ duy nhất hắn được thương tổn.
Tiểu Mạn cơ hồ cảm nhận sau lưng có ánh mắt nóng rực đang chiếu lên thân thể mình, quả thực rùng mình một cái quay ra, gương mặt nam nhân đẹp đẽ lờ mờ trong khói nước khiến cho nàng thực sự có đôi chút sợ hãi
Ừ, chính là sợ hãi, ánh mắt của hắn có thứ gì đó sắc bén tựa như dao, dường như có thể lúc ấy đem nàng... xẻ ra...
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!