"Lăng Duệ! Anh mau ăn chút cháo đi! Vừa mới khỏi ốm cũng không nên lười ăn như vậy! Xem này tôi nấu cháo thịt băm đó, cực kỳ ngon!"
Nam nhân nằm trên giường hưởng thụ yêu chiều cùng lo lắng của ai kia, đáy mắt gợn lên nhu tình dịu dàng khó nhận ra, bất quá vẻ ngoài như cũ không biểu tình, giọng nói lạnh nhạt hờ hững.
"Tôi ghét nhất là ăn hành"
Tiểu Mạn bưng bát cháo nóng, vì là vừa mới xúc từ trong nồi ra nên nhiệt độ rất cao, tay nàng cũng theo đó bị hun đỏ, cầm bát cháo cũng run rẩy, nhưng mà người này cực kỹ khó nuôi, ăn uống cũng kén chọn như vậy, sống chết không chịu ăn một chút nào. Tính khí còn khó chiều hơn cả trẻ nhỏ.
"Nhưng mà ăn cháo hành có thể giúp anh hạ sốt đó, ngoan ngoãn một chút đừng kén ăn như vậy"
"Cô tự đi mà ăn" Mộ thiếu hắn xưa nay chưa từng đối với ai cầu nhân nhượng hết. Hắn ngửi mùi hành tỏi là muốn đập bàn đập ghế rồi, hiện tại bắt hắn ăn khác gì nói hắn đem tập đoàn của mình nhân nhượng cho kẻ khác.
"Được, được tôi ăn hết hành còn anh phải ăn cháo hết chỗ cháo này đó!"
Nói xong Tiểu Mạn cực kỳ tự nhiên đem hết tất cả hành xúc qua một bên chiến đấu sạch sẽ, bát cháo hiện tại hoàn toàn không còn cọng hành nào nữa.
"Tối ăn hết hành rồi đó, cháo anh mau ăn đi"
Rốt cục cũng trông thấy người đàn ông này miễn cưỡng chịu tự xúc ăn, nàng trong lòng có cảm giác thành tịu, tựa như dỗ dành được một đứa trẻ khó bảo vậy.
Bất quá nàng nên có cảm giác thành tựu mãnh liệt hơn chút nữa, vì nàng vừa mới dỗ được một nam nhân mắc bệnh cuồng sạch sẽ ăn lại bát cháo nàng đã ăn qua.
Mộ Lăng Duệ nhanh chóng đem bát cháo ăn hết trước cái nhìn giám sát của Tiểu Mạn, hắn hiện tại như vậy đối với thứ đồ nàng dùng qua lại cư nhiên không nửa điểm bài xích?
Phải nói thêm tiêu chuẩn sạch sẽ của hắn cực kỳ kinh khủng, nếu như nơi hắn ở có nửa hạt bụi hắn cũng có thể phát điên đuổi việc bằng sạch đám người trong nhà. Thân thể Lăng Duệ chỉ là bẩn một chút thôi cũng phải ngay lập tức tắm rửa sạch sẽ... Đương nhiên thói quen sạch sẽ kinh người này cũng có liên quan tới việc ấy... mọi thứ phải thật hoàn hảo. Tử dục
Vậy mà Mộ thiếu hiện tại còn ngoan ngoãn ăn lại thức ăn của một nữ nhân?
"Đưa tay ra đây"
"Ta... tay?"
Mộ Lăng Duệ trước đó đã để ý hai bàn tay nàng len lút giấu sau lưng.
"Tôi không thích nói hai lần"
"À, không cần thiết"
Tiểu Mạn có ý tứ lùi lại, miệng miễn cưỡng nở nụ cười.
"A"
Ngoài dự đoán, cho dù nàng có lùi lại thêm một bước thì vẫn nằm trong tầm kiểm soát của Lăng Duệ, hắn đơn giản một cái giật lại, Tiểu Mạn đã sấp ngửa ngã ra giường.
Mộ Lăng Duệ nhanh chóng áp chế hai bàn tay gầy của Tiểu Mạn, nơi lòng bàn tay vì bị nóng mà đỏ tới mức phồng rộp.
"Đúng là nữ nhân ngu ngốc"
....
Nói nàng sao?
Vết thương không quá nghiêm trọng nhưng Lăng Duệ vẫn cau mày tự tay xử lý vết thương của cho nàng.
Lại còn như vậy ép buộc nàng quấn băng thành hai cái bánh chưng.... Bất quá nàng nhất quyết không chịu, như vậy mà thế nào đi làm thêm?
"Tôi không sao, anh nên tự lo cho bàn thân kìa!"
"Hừ" Dám cãi lời hắn? Nếu như hiện tại trên cơ thể không bị thương thì hắn sẽ nhân nhượng cho nàng ngay đó.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!