Chương 82: Phiên ngoại 8: Sống một cuộc đời trọn vẹn và hạnh phúc.

Trợ lý Tôn thông báo trong nhóm chat công việc, nếu tối nay có tình huống khẩn cấp nào, mọi người cứ báo cáo trực tiếp cho anh, không cần làm phiền chủ tịch.

Căn phòng tổng thống của khách sạn không thiếu thứ gì, hiệu quả cách âm cũng cực kỳ tốt.

Hai người từ lúc cửa vừa khép lại với dáng vẻ chỉn chu, cho đến khi trút bỏ quần áo nằm bên giường, tất cả chỉ diễn ra trong vòng một phút.

Sở Cứu biến hết mọi nỗi nhớ nhung và niềm cảm động thành hành động, còn Úc Nam cũng chẳng chịu yếu thế, ra sức đáp lại.

Ban đầu, cậu còn cố ý nói những lời âu yếm khiến người ta phải đỏ mặt tía tai, đến cuối cùng chỉ còn là những lời thì thầm vô thức theo bản năng, mỗi một tiếng đều khiến Sở Cứu đê mê đến tột cùng.

Mọi ngóc ngách trong căn phòng tổng thống đều lưu lại dấu vết của họ.

Sở Cứu thích sự táo bạo và hết mình của Úc Nam, còn Úc Nam lại mê đắm sự đắm chìm và chiếm hữu không thể kìm nén của Sở Cứu.

Cả hai đều không ngần ngại làm hài lòng đối phương. Cuối cùng, khi tình yêu và d*c v*ng hòa quyện vào nhau, họ nhìn vào tấm gương lớn trong phòng tắm và đều thấy được hình ảnh của chính mình đang dâng hiến cho tình yêu.

Sở Cứu tựa người vào thành giường, Úc Nam rúc vào lòng anh, mân mê ngón tay anh. Cả hai cùng lắng nghe nhịp thở đều đều của nhau.

"Ngón tay anh dài thật."

Sở Cứu nắm lấy đầu ngón tay cậu, hôn lên trán cậu: "Và cũng rất 'khéo' nữa."

Úc Nam nghĩ đến cảnh tượng vừa rồi, liền hất tay anh ra: "Anh có thể nghiêm túc một chút được không!"

Sở Cứu cười: "Ở trước mặt em, anh chẳng tài nào nghiêm túc nổi, phải làm sao bây giờ?"

Úc Nam lướt tay trên cơ bụng của Sở Cứu, nghiêm túc suy nghĩ rồi nói: "Hình như em cũng vậy, phải làm sao đây?"

Sở Cứu vừa định lật người lại thì đã bị Úc Nam đè xuống. Đến khi Úc Nam ngồi lên, ánh mắt Sở Cứu đã không thể rời đi được nữa.

Úc Nam chắc chắn là một yêu tinh, có thể hút hồn người khác.

Úc Nam dự định ở lại với Sở Cứu hai ngày.

Hôm sau Sở Cứu vẫn phải đi làm, hai người tắm rửa sửa soạn xong, Úc Nam tỏ ra vô cùng rộng lượng bảo anh đi nghỉ ngơi, còn mạnh miệng tuyên bố: "Nếu không phải vì ngày mai anh còn phải làm việc, em có thể làm thêm mười lần nữa đấy."

Sở Cứu nhìn vẻ mặt đã mệt rũ rượi của cậu, cũng không vạch trần mà chỉ cười: "Vẫn là vợ anh lợi hại nhất."

Úc Nam mãn nguyện nằm im.

Điện thoại Sở Cứu kêu "ting" một tiếng. Điện thoại đang ở bên cạnh Úc Nam, cậu thuận tay đưa cho anh, lúc này mới phát hiện màn hình chờ của anh là ảnh của cậu. Đó là tấm ảnh cậu đang ôm đàn guitar, vừa đàn vừa hát trong tiệc đính hôn của Lý Tín Dương.

Trong khi đó, màn hình chờ của Úc Nam lại là ảnh của Bình Bình và An An.

"Anh đổi thành ảnh Bình Bình và An An đi, dùng ảnh của em làm màn hình chờ trông kỳ lắm, không hợp với hình tượng một người đàn ông đã có gia đình."

"Không cần."

Úc Nam "chậc" một tiếng: "Vậy ít nhất cũng phải là ảnh gia đình chứ."

"Không cần, vợ của anh là duy nhất."

Úc Nam đành chiều theo ý anh.

Sở Cứu nói: "Mà nói đi cũng phải nói lại, màn hình chờ điện thoại của em có phải cũng nên có chỗ cho anh không?"

Úc Nam nghĩ thấy cũng đúng, thế là dưới sự thúc giục của Sở Cứu, cậu đã đổi màn hình chờ thành ảnh gia đình.

Dù chỉ hài lòng được tám phần, nhưng Sở Cứu cũng không nói gì thêm. Trong tấm ảnh gia đình bốn người, dù sao anh cũng chiếm được một phần tư, con người phải biết thế nào là đủ.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!