Sở Cứu nói sẽ chăm sóc cậu thật tốt, hoàn toàn không phải nói chơi.
Hai người vừa rời khỏi nghĩa trang, anh đã kéo cậu đến bệnh viện tư nhân, đăng ký hẳn gói SVIP, lập một hồ sơ sức khỏe riêng.
Một đội ngũ y tế chuyên biệt được phân công theo dõi cậu từ khám thai đến phục hồi sau sinh, tất cả đều có kế hoạch cụ thể.
Trước mỗi lần kiểm tra, nhân viên sẽ gọi điện thông báo trước một ngày, đảm bảo không sót bất kỳ hạng mục nào.
Úc Nam từng làm y tá khoa sản, tự biết bản thân không đến mức "quý giá" như vậy. Nhưng thấy Sở Cứu nghiêm túc trao đổi với bác sĩ, cậu cũng không tiện mở miệng nói những câu kiểu "phí tiền" hay "không cần thiết" để làm mất hứng.
Bác sĩ thao thao bất tuyệt một tràng dài, nhưng Úc Nam chỉ lọt tai đúng một câu: đàn ông sinh con chỉ có thể mổ lấy thai, quá trình hồi phục sau đó cũng giống như phụ nữ. Nghe vậy là cậu nắm được câu chuyện rồi.
Ra khỏi bệnh viện, y tá dúi vào tay cậu một đống sách lớn nhỏ, còn có một quyển sổ hướng dẫn dày như từ điển Oxford.
Úc Nam cầm cuốn sổ trên tay, thầm nghĩ văn phòng bệnh viện chắc hẳn rất rảnh rỗi nên mới soạn ra được thứ đồ sộ như này.
Cậu chưa bao giờ là người thích đọc sách, nhìn độ dày của nó mà thấy hãi hùng. Nếu cậu đọc nổi mấy thứ này, hồi đó chắc chắn có thể đỗ thẳng 985*.
(*) 985: Chương trình giáo dục đề án 985 của Trung Quốc, chỉ các trường đại học danh tiếng hàng đầu.
Mặc dù không muốn xem chút nào, nhưng Úc Nam cũng không nỡ phụ tấm lòng của người ta, đành khiêng nó về nhà. Cậu thầm nghĩ, sau này sinh con xong có thể đem cân ký bán lại, không chừng kiếm được chút tiền mua bỉm sữa.
Thật là khó tin. Cậu từng chứng kiến biết bao người sinh con, mà bây giờ lại đến lượt mình, thậm chí còn là con của Sở Cứu.
Lên xe, Sở Cứu nói: "Tôi đưa em về nghỉ ngơi nhé?"
Úc Nam lập tức lắc đầu như trống bỏi. Không được! Cậu phải cày tiền nuôi con! Cậu không còn là người độc thân chỉ cần ăn no ngủ kỹ nữa, giờ cậu có trách nhiệm và gánh nặng rồi!
Cậu phải kiếm tiền, thật nhiều tiền!
Úc Nam quả quyết: "Không cần đâu, tháng này tôi đã mất tiền thưởng chuyên cần rồi, không thể để bị trừ thêm ngày nghỉ nữa!"
Sở Cứu: "..."
Úc Nam nghiêm túc trấn an: "Tôi sẽ không để việc riêng ảnh hưởng đến công việc đâu, sếp yên tâm đi."
Sở Cứu cuối cùng cũng không nhịn được nữa, bật cười: "Em có phải quên mất tôi cũng là ba của bọn nhỏ không?"
Úc Nam hồn nhiên đáp: "Tôi không quên, nhưng quyền nuôi con là của tôi. Tôi không thể cứ mãi làm phiền anh được."
Sở Cứu: "..."
Úc Nam nói tiếp: "Ý tôi là, dù không có anh, tôi vẫn có thể tự nuôi bọn nhỏ khôn lớn. Tôi sẽ không để người ngoài biết hai đứa là con của anh, cũng sẽ không ảnh hưởng đến việc anh kết hôn sinh con sau này."
"Đợi sau này chúng lớn lên, tôi đảm bảo sẽ không để bọn nhỏ dính vào mấy vụ đấu đá trong nhà giàu. Chuyện quỹ từ thiện, cảm ơn lòng tốt của dì Chu. Nếu sau này có việc gì cần tôi giúp, tôi nhất định sẽ hết sức hỗ trợ."
Sở Cứu đã hiểu.
Trong kế hoạch tương lai của Úc Nam, anh hoàn toàn không có chỗ đứng. Úc Nam cuối cùng cũng quyết định sinh con, nhưng chỉ đơn giản là vì câu nói cuối cùng của anh khiến cậu cảm động mà thôi.
Nhưng thực ra, Sở Cứu đã nghĩ sai rồi. Trong lòng Úc Nam, mối quan hệ của hai người đã có một bước tiến lớn
- ít nhất bây giờ Sở Cứu sẽ không còn tìm cách xử lý cậu nữa. Anh ta cuối cùng cũng tin cậu sẽ không dùng đứa bé để uy h**p, hai người có thể chung sống hòa bình.
Mối quan hệ này chẳng khác nào một cặp vợ chồng cưới chớp nhoáng rồi ly hôn trong hòa bình.
Thậm chí Úc Nam cảm thấy mình có chút giống Chu Á Lan, chọn bỏ cha lấy con. Nhưng ít nhất cậu còn may mắn hơn cô ấy, Sở Cứu không có gì đáng để cậu tính toán hay níu kéo.
Khoảng cách này vừa vặn khiến cậu cảm thấy an tâm và thoải mái.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!