Sau khi Sở Cứu trịnh trọng thông báo tin kết hôn với mẹ mình, một sự thật trớ trêu là chú rể tương lai
- người không hề hay biết mình sắp kết hôn
- lại đang an nhàn ngồi ăn cơm tại nhà của Chu Á Lan.
Úc Nam vốn không muốn làm phiền, nhưng người ta đã nhiệt tình mời mãi, cậu đành nhận lời, mang theo chút hoa quả và sữa làm quà.
Nhà của Chu Á Lan khá rộng rãi, nằm trong khu dân cư cao cấp, diện tích khoảng 140 mét vuông. Trong nhà còn có một bác gái đã ngoài 60 nhưng trông vẫn rất nhanh nhẹn.
Lúc này, bà đang tất bật trong bếp, còn Chu Á Lan sau khi tháo lớp trang điểm và bộ đồ công sở ra, trông dịu dàng hơn hẳn.
Bữa tối có tám món mặn kèm một món canh, trừ món rau xanh và canh ra thì món nào cũng cay xé lưỡi.
Bác gái vừa gắp thức ăn vào bát của Úc Nam vừa cười nói: "Nghe Á Lan nói con thích ăn cay nên bác làm thêm mấy món đây, con nếm thử xem có hợp khẩu vị không."
Món nào món nấy đều thơm ngon hấp dẫn, Úc Nam ăn mà cảm động không thôi. "Bác vất vả rồi ạ!"
Bà cười hiền hậu: "Không vất vả, không vất vả."
Bữa cơm đang vui vẻ thì bác gái đột nhiên bắt đầu... bóc phốt con rể tương lai:
"Cái thằng nhãi đó đúng là chẳng ra gì! Không có công ăn việc làm tử tế, mở miệng ra là kêu muốn khởi nghiệp, nhưng tiền thì toàn vòi của Á Lan. Cuối cùng sự nghiệp chưa thấy đâu mà tiền thì đã đội nón ra đi!"
"Lúc đầu bác đã không đồng ý rồi, nhưng thôi, lỡ có bầu rồi thì cưới vậy. Nhà bác cũng không đòi hỏi gì nhiều, chỉ xin tám vạn tiền sính lễ, coi như thể hiện chút thành ý. Nhà bên đó mới được đền bù giải tỏa, tiền đầy túi mà giả nghèo giả khổ! Đã thế còn bịa đặt bôi nhọ bác, loan tin bác đòi sính lễ 28 vạn, còn mò lên tận công ty gây rối! Cũng may có Tiểu Cứu lo liệu, mà cũng phải cảm ơn Tiểu Úc con đã giúp bác dẹp yên chuyện này!"
Bác gái thao thao bất tuyệt một tràng dài, đến mức Úc Nam không có cơ hội xen vào lấy một chữ.
Mà khoan đã, Tiểu Cứu? Ý bác là... Sở Cứu á?
Bà định tiếp tục mắng cho bõ ghét nhưng bị con gái cắt ngang: "Được rồi, mẹ à, ngày vui vẻ mà nói chuyện này làm gì!"
Bà cũng là người hiểu chuyện, lập tức cười xoà, quay sang Úc Nam: "Tiểu Úc, bác xin lỗi nhé, tại bác bức xúc quá. Con đừng để bụng nha!"
Úc Nam vừa ăn vừa chân thành khen: "Bác ơi, bác nấu ăn ngon quá à, còn ngon hơn cả đầu bếp nhà hàng đó ạ!"
Bà nghe vậy thì cười tít mắt: "Chuyện này bác không khiêm tốn đâu! Bác nấu cơm ở nhà họ Sở hơn ba mươi năm rồi, chuyên nấu món ăn gia đình. Nhà đó có mấy chục người, ai cũng kén ăn hết, bác bị ép thành bậc thầy nấu ăn luôn rồi!"
Úc Nam giơ ngón tay cái khen ngợi. Không chỉ khen tài nấu ăn của bà mà còn khen tinh thần thép của bà nữa.
Nhà họ Sở chính là một hố lửa. Vậy mà bác có thể sống sót trong đó hơn 30 năm, bác gái không phải Ninja Rùa thì là ai?!
Mà nghĩ lại thì, Sở Cứu cũng đã sống trong đó 30 mấy năm rồi đấy nhỉ...
Úc Nam cảm thán: "Vậy là bác đã nhìn Sở tổng trưởng thành từ bé rồi nhỉ?"
Nhắc đến Sở Cứu, bác gái thở dài một hơi.
"Đúng vậy, Tiểu Cứu từ nhỏ đã không có ai quan tâm, lại bận học hành suốt ngày, cái gì cũng phải tự mình học, đến ăn cũng không có thời gian mà ăn cho tử tế. Mới 16 tuổi đã một mình ra nước ngoài du học. Nó chỉ có một người thân duy nhất là chủ tịch Sở, nhưng chủ tịch Sở lại bận rộn, còn mấy người họ hàng khác thì như hổ rình mồi, chỉ chờ cắn xé. Lúc ba nó mất, chủ tịch Sở phải lo liệu đủ thứ, chẳng ai quan tâm đến nó hết."
"Ngày nó bay ra nước ngoài, chủ tịch Sở đang đi công tác, thế là bác đưa nó ra sân bay. Khi ấy nó gầy nhom, cao lêu nghêu, đeo một cái balo to đùng trên lưng, tay thì kéo hai cái vali, cứ thế đi thẳng vào khu vực chờ lên máy bay. Nó chẳng ngoảnh lại nhìn ai, cũng chẳng biết phải nhìn ai nữa. Nó đi một cái là đi luôn 10 năm. Ai mà chịu nổi chứ, thật đáng thương mà..."
Úc Nam có thể dễ dàng tưởng tượng ra cảnh đó. Tim cậu như bị ai bóp chặt, nhói lên một chút rồi nhanh chóng lắng xuống. Nhưng cảm giác ấy vẫn còn đó, không thể xóa nhòa.
Bác gái không nói thêm nữa, chỉ cười bảo Úc Nam: "Ăn nhiều vào, Tiểu Úc à!"
Sau một bữa cơm "trải nghiệm sinh tồn" ở nhà họ Sở, Úc Nam cảm thấy bữa ăn hôm nay như một thiên đường. Bác gái còn chu đáo cắt thêm hoa quả để giúp cậu đỡ cay, trong khi Chu Á Lan thì ngồi cùng cậu trên ghế sofa, tán gẫu vài câu.
Úc Nam tò mò hỏi: "Không ngờ chị và Sở tổng lại có chút quan hệ như vậy nhỉ?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!