Chương 37: Úc Nam có bầu, đứa bé là của con

Lúc trước Sở Cứu mua căn hộ cao cấp ở hồ Nam Khê chỉ vì thích sự yên tĩnh. Thường ngày anh không ở đây, chỉ cuối tuần nếu không bận công việc mới ghé qua nghỉ ngơi.

Nhưng hôm nay, lần đầu tiên anh cảm thấy nơi này quá hẻo lánh. Từ đây chạy đến khu căn hộ Thủy Tinh Loan mất tận một tiếng rưỡi đồng hồ.

Một tiếng rưỡi đó, đủ để sờ hết các nhóm cơ cần sờ, làm xong các việc cần làm.

Xa thật.

Sở Cứu đứng bên cửa sổ, tay cầm điện thoại, mắt nhìn theo những chú chim bồ câu đang bay về tổ trong ánh hoàng hôn.

Con người thật sự quá nhỏ bé. Bồ câu thì biết bay, còn con người lại phải ngồi xe hơn 90 phút.

Biết đâu chừng bồ câu chỉ mất 10 phút để bay đến đó, rồi nó đập cửa sổ ầm ầm, ầm đến mức người ta làm gì cũng không nổi, đập đến khi cửa sổ vỡ tan tành, sau đó bay thẳng vào trong, mổ luôn cái tên đô con toàn cơ bắp cuồn cuộn kia mang về tổ.

Rồi tiện thể... mổ tỉnh luôn cả ai đó.

Mấy nước nhỏ Đông Nam Á thật sự không an toàn, điều kiện sống cũng có hạn, hoàng gia thì lắm quy tắc. Còn chẳng bằng nhà họ Sở.

Vậy mà người nào đó sao lại nghĩ không thông thế chứ.

Thật ra không chỉ Sở Cứu muốn làm chim bồ câu, Úc Nam cũng muốn.

Ngồi trên chiếc taxi hướng đến hồ Nam Khê, cậu vẫn còn cầm điện thoại, nhìn chằm chằm vào cuộc gọi dài 10 phút mấy giây. Trong đầu cứ văng vẳng những lời nói tào lao với Đại Tráng ban nãy.

Nào là "Tôi đổi công việc rồi", nào là "Sếp mới trông đáng yêu như một cái bánh bao" nào là "bà chủ", nào là "tiểu yêu tinh" rồi còn "bệnh kín" các kiểu...

Từng chữ từng câu đều đủ để cậu đào hố chôn mình ngay tại chỗ.

Đây chính là minh chứng sống cho lời dạy của tổ tiên: Ban ngày không nói xấu người khác, ban đêm đừng kể chuyện ma.

Hồ Nam Khê nhiều bồ câu lắm, giá mà cậu có thể biến thành một con trong đó thì tốt biết bao.

Lỡ chút nữa Sở Cứu tức quá muốn quánh cậu, thì cậu có thể vỗ cánh bay mất.

Bác tài xế là người nhiệt tình, thấy Úc Nam mặt mũi thất thần, liền quan tâm hỏi han:

"Chàng trai trẻ, đến hồ Nam Khê làm gì vậy?"

Úc Nam đáp bâng quơ: "Có chút việc ạ."

Bác tài nhìn cậu qua gương chiếu hậu, vài lần định nói rồi lại thôi, cuối cùng quyết định lên tiếng khuyên nhủ:

"Hồ Nam Khê nước sâu lắm, lại lạnh nữa. Đừng đi sát bờ quá, lỡ rớt xuống thì nguy hiểm lắm."

Câu nói này còn chưa thấm thía bằng nụ cười khô khốc cuối cùng của bác tài.

Úc Nam nhìn phản ứng của ông mới chợt nhận ra, dáng vẻ rầu rĩ của mình bây giờ rất dễ khiến người ta hiểu lầm rằng cậu định... quyên sinh.

Cậu gật đầu cảm ơn: "Dạ, cháu sẽ cẩn thận."

Bác tài gật gù hài lòng: "Phải vậy chứ! Cuộc sống quý lắm con ạ!"

Tán gẫu với bác tài một hồi, tâm trạng Úc Nam cũng dịu xuống. Cậu quyết định buông bỏ chuyện tự trách bản thân, chọn cách đổ lỗi cho người khác.

Đúng rồi, tất cả là tại Sở Cứu.

Ai bảo nói xong không chịu dập máy, cứ ở đó nghe lén cả buổi. Ai mà không gặp bạn bè không tào lao chém gió chút chứ?

Chỉ cần Sở Cứu không nhắc đến, cậu sẽ coi như không có chuyện gì xảy ra.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!