Có lẽ những chuyện xảy ra tối nay quá sức hoang đường, đến mức Úc Nam cảm thấy nếu bây giờ cậu và Sở Cứu đi đăng ký kết hôn thì cũng chẳng có gì bất hợp lý.
Úc Nam: "Đừng mơ tưởng đến tôi nữa, vô vọng thôi. Tôi có căn tu, định sau này xuất gia rồi."
Sở Cứu: "..."
Sau khi bình tĩnh lại, Úc Nam cũng chẳng còn giận nữa, chỉ còn chút bực bội xen lẫn hoài nghi.
Bực bội vì Sở Cứu vốn không cần phải lao ra đỡ chai rượu hộ cậu, hoài nghi vì... tại sao anh ta lại làm vậy chứ?
Sở Cứu đột nhiên mở miệng: "Chuyện tối nay, cậu không có gì muốn hỏi sao?"
Úc Nam nghẹn họng, không biết phải hỏi từ đâu. Nghĩ bụng, làm sếp có phải đều được học cách đọc suy nghĩ người khác không vậy?
Cậu có rất nhiều thắc mắc. Dựa vào năng lực và phong cách làm việc của Sở Cứu, không thể nào lại không xử lý nổi đám người đó. Thế thì tại sao anh ta lại để mặc bọn họ lộng hành như vậy?
Còn mẹ anh ta, bà cũng từng là một nữ cường nhân trên thương trường, cớ gì lại nuông chiều đám người đó đến mức lộng hành thế này?
Tập đoàn Sở thị vừa mạnh mẽ vừa đồ sộ, nhưng mối mọt lại quá nhiều, sớm muộn gì cũng có ngày sụp đổ.
Úc Nam hỏi thẳng: "Vì sao?"
Sở Cứu: "Cha mẹ tôi rất yêu nhau. Họ đã vượt qua muôn vàn khó khăn để được ở bên nhau."
Úc Nam gật gù: "Nghe nói rồi. Một cặp tình thâm nghĩa trọng, keo sơn gắn bó."
Sở Cứu bật cười: "Cậu biết cũng nhiều nhỉ."
Úc Nam nhướng mày: "Tưởng tôi làm ở phòng thư ký 2 tháng nay là làm công ích à? Lịch sử hình thành và phát triển của công ty, tôi không tìm hiểu sao được."
Sở Cứu nheo mắt: "2 tháng? Chẳng phải cậu đã làm ở công ty hơn 1 năm rồi sao?"
Anh ngẫm nghĩ... 2 tháng trước, cũng chính là thời điểm hắn và Úc Nam phát sinh quan hệ.
Úc Nam khựng lại, nhưng nhanh chóng lấy lại bình tĩnh. Cậu chớp đôi mắt long lanh, ra vẻ tò mò tột độ: "Câu chuyện tình sâu nghĩa nặng ấy rồi sao nữa, sếp?"
Sở Cứu nhìn cậu một lúc, đương nhiên nhận ra cậu đang cố tình lảng tránh.
Anh thở dài: "Trước khi mất, cha tôi để lại di chúc: Quản lý tập đoàn Sở thị, giữ vững gia tộc Sở thị, và chăm sóc tốt con cái. Ông ấy chính là chấp niệm lớn nhất của mẹ tôi. Bao nhiêu năm nay, có lẽ bà ấy sống nhờ vào chấp niệm này. Chỉ cần nhà họ Sở duy trì được sự ổn định tối thiểu, bà ấy sẽ mắt nhắm mắt mở bỏ qua mọi chuyện."
"Đan Phong Cung trước kia có rất nhiều gia đình sinh sống. Bố tôi thích cảnh cả đại gia đình sum vầy náo nhiệt, nhưng dần dần họ đều chuyển đi hết, chỉ còn bà ấy vẫn ở lại đó."
Giọng anh rất bình tĩnh, như đang kể chuyện của người khác. Nếu không nhìn kỹ, e rằng chẳng ai nhận ra đáy mắt mang đầy ý chế giễu anh.
Úc Nam chợt hiểu ra tất cả.
Thì ra Đan Phong Cung từng có đông người sinh sống đến vậy, bảo sao anh ta nói đó chẳng khác nào cái lồng giam.
Chấp niệm của mẹ anh ta là người chồng đã khuất, còn chấp niệm của anh ta chính là mẹ mình.
Tình cảm là thứ rất khó lý giải, mà thế hệ trước lại càng bảo thủ. Dù có khôn ngoan đến đâu, họ cũng chẳng muốn xé rách mặt nạ với người thân, chỉ vì muốn giữ hòa khí trong nhà, để người ngoài không chê cười.
Úc Nam gật đầu: "Nên tối nay anh mới nhờ tôi nói thẳng mọi chuyện trước mặt bác gái?"
Sở Cứu im lặng giây lát, rồi thừa nhận: "Phải."
Một khi lớp vỏ hòa bình giả tạo này bị xé rách, anh sẽ không thể quay đầu lại nữa.
Úc Nam hít sâu, nhìn hắn đầy nghiêm túc: "Tôi không giỏi quản lý, nhưng bây giờ công ty chắc chắn đã đến mức không thể không thay đổi, nên anh mới làm vậy. Nếu bố anh còn sống, thấy anh bị thương, ông ấy sẽ là người đầu tiên lao đến đè ông ta xuống đánh cho một trận, chẳng quan tâm cái gì mà tình thân hay không tình thân đâu. Ông ấy nhất định sẽ đứng về phía anh. Nên hãy làm những gì anh cần làm đi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!