Úc Nam mặc kệ Sở Cứu cứ châm chọc bóng gió, tiếp tục vùi đầu vào công việc.
Bận một cái là 2 tiếng trôi qua, cậu khô cả họng, mở ngăn kéo ra thấy ngay hai hộp kẹo ngậm. Một hộp trong đó là do đích thân Sở Cứu đưa cho.
Ý nghĩ "người đi trà nguội" lại lóe lên trong đầu. Lúc cần cậu làm việc thì đích thân mang kẹo tới, giờ hết giá trị lợi dụng thì nói chuyện cũng đầy gai góc. Không đúng, thật ra Sở Cứu lúc nào mà chẳng châm chích cậu? Chẳng qua dạo gần đây muốn giải quyết công việc suôn sẻ nên mới nén mình nhịn nhục thôi.
Úc Nam im lặng bóc một viên kẹo bỏ vào miệng. Kẹo ngậm này hợp gu cậu ghê, không biết công thức bí truyền ra sao, nhưng đúng là giới nhà giàu có khác, tới kẹo ngậm cũng phải cao cấp.
Cậu định đi rót ly nước thì Giang Vĩ Quang bước vào, mặt đầy hóng hớt: "Ê, không biết đầu óc thằng nhóc Tiểu La bên bộ phận kinh doanh có vấn đề gì không."
Giờ văn phòng chỉ có hai người bọn họ, câu này rõ ràng là nói với cậu.
Úc Nam lịch sự đáp: "Cậu ta sao cơ ạ?"
Giang Vĩ Quang nói như lẽ đương nhiên: "Cậu không biết hả? Cậu ta nộp đơn nghỉ việc rồi."
Úc Nam nghĩ bụng, tôi cũng từng nộp đơn rồi đây nè. "Ồ, thế ạ."
Giang Vĩ Quang tiếp tục: "Là nhân viên xuất sắc của bộ phận kinh doanh, tiền thưởng cuối năm ngoái gần 200 vạn, sao lại dại dột nghỉ việc vậy chứ?"
Úc Nam: "Một nhân tài thế này mà từ chức, chủ tịch chắc gì đã đồng ý?"
Giang Vĩ Quang cười khẩy: "Cậu mới vào nên chưa biết tính chủ tịch đâu. Dù có là ai đi nữa, chỉ cần nộp đơn là anh ta ký ngay, chưa bao giờ do dự."
Úc Nam sững lại, theo phản xạ nhìn tờ đơn xin nghỉ từng bị từ chối của mình. "Chưa chắc đâu."
"Tôi lừa cậu làm gì?" Giang Vĩ Quang hạ giọng nói nhỏ: "Nói thật với cậu, mấy người có chút tài cán hay nghĩ có thể dùng đơn nghỉ việc để ép chủ tịch nhượng bộ. Nhưng anh ta còn dám đuổi cả chú ruột mình cơ mà, quyền quyết định của anh ta là tuyệt đối, còn nhân viên thì phải có sự trung thành tuyệt đối. Nếu ai cũng lấy chuyện nghỉ việc ra để mặc cả lương thưởng, công ty chẳng loạn à?"
Nghe đến đây, Úc Nam mới sực nhớ mình cũng từng ra điều kiện với Sở Cứu, mà anh ta còn đồng ý rồi nữa chứ.
Nhưng mà... cậu còn chưa nói ra điều kiện cụ thể, xem ra trước cuối năm tuyệt đối không được nhắc đến, không thể thách thức quyền uy tuyệt đối của vị chủ tịch đại nhân này được.....
Cậu xách ly nước đi đến phòng trà, vừa vặn chạm mặt Sở Cứu cũng đang rót nước.
Úc Nam suýt nữa buột miệng nói: Tôi không định thương lượng gì đâu.
Viên kẹo trong miệng chưa tan, cậu đẩy nhẹ bằng đầu lưỡi rồi nuốt lời trở lại. Thôi để lát nữa quay lại đi, khỏi bị Sở Cứu châm chọc thêm.
Ai ngờ, Sở Cứu vừa vặn rót nước xong, chuẩn bị bước ra khỏi phòng trà.
Úc Nam hiếu kỳ liếc vào ly nước của anh ta, xem có ngâm kỷ tử không. Không may bị Sở Cứu bắt quả tang ánh mắt đang dò xét, anh ta dừng chân, một tay cầm ly nước, thản nhiên nhìn cậu.
Úc Nam: "..."
Bầu không khí trầm mặc đến kỳ lạ, kéo dài đúng hai giây, cuối cùng Úc Nam phát huy tố chất "làm công ăn lương" tối thiểu, nặn ra một nụ cười tiêu chuẩn giống như đang đối mặt với người nhà bệnh nhân khó tính: "Chủ tịch, buổi chiều tốt lành ạ."
Sở Cứu liếc ly nước trong tay mình, rồi lại nhìn cậu, hỏi thẳng: "Cậu tò mò cái gì?"
Úc Nam quyết định vứt bỏ cái mác giấu đầu hở đuôi, thành thật gật đầu: "Có chút tò mò xem trong ly của anh có kỷ tử không."
Sở Cứu cúi đầu nhìn ly nước, sau đó quay lại phòng trà, mở tủ lấy ra một lọ kỷ tử, đưa đến trước mặt cậu.
Anh ta nghĩ gì đấy? Chẳng lẽ tay bận quá, muốn cậu giúp đổ kỷ tử vào ly à? Kiểu như cấp trên hút thuốc, cấp dưới giúp châm lửa hả ?
Úc Nam lập tức có mắt nhìn, đặt ly nước của mình xuống, cầm lấy lọ kỷ tử.
Ai ngờ Sở Cứu không buông tay, còn nhướng cằm ra hiệu: "Vặn nắp đi."
Sở Cứu giữ thân lọ, Úc Nam đặt tay lên, dùng lực siết nhẹ, đầu ngón tay lướt qua mu bàn tay anh ta, trượt tới đốt ngón tay.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!