Chương 2: Tôi không xuất gia

"Nam Sơn bạch ngọc bàn" là biệt danh mà mấy anh trai kia đặt cho Úc Nam.

Mấy anh trai còn làm thơ tặng cậu: "Hồi nhỏ không biết mặt trăng là gì, gọi đại là đĩa ngọc trắng." Họ bảo cậu trong sáng, tinh khôi như ánh trăng bàng bạc treo trên núi Nam Sơn, thế là cái tên "Nam Sơn bạch ngọc bàn" ra đời.

Úc Nam thấy cách ví von này vừa trẻ con vừa ngớ ngẩn, nhưng thôi kệ, đời có bao lâu mà không "đu" mấy trò văn nghệ lãng mạn cho vui.

Nhưng ông bà ta nói cấm sai: "Đi mãi bờ sông, thể nào cũng ướt giày."

Vừa dứt lời thả thính, cái người vừa nãy còn yếu ớt kia bỗng đổi sắc mặt, lật người đè cậu xuống dưới.

Úc Nam tinh tường phát hiện, anh ta trông như một con sói vừa ngửi thấy mùi thịt tươi.

Da đỏ ửng, cơ thể căng cứng và nóng rực, chỗ quyến rũ nhất lại càng kiên cường bất khuất, cứ như sẵn sàng bày trò cả đêm không biết mệt.

Úc Nam chột dạ, định giãy nhưng chưa kịp làm gì đã bị người ta chộp lấy cổ tay, ấn l*n đ*nh đầu, tiện tay tháo luôn cái cà vạt trói gọn hai tay cậu lại. Động tác thuần thục như thể đã luyện qua ngàn vạn lần.

Hóa ra là tay chơi thứ thiệt, chơi toàn trò tình thú.

Úc Nam nghiêng đầu cười khẩy, thì thầm đầy mị hoặc: "Ca ca, anh tính làm gì đấy? Thả tôi ra đi."

Người đàn ông hừ lạnh, cố vắt chút lý trí cuối cùng, nâng người dậy một chút, để tách hai thân thể bớt dính chặt vào nhau.

Anh ta lạnh lùng hỏi: "Lẽ ra phải là tôi hỏi cậu mới đúng, cậu định làm gì?"

Nhưng chẳng giữ được phong độ lâu, chỉ vài giây sau, thuốc ngấm mạnh hơn, anh ta nhăn mặt, lắc đầu một cái rồi đổ ụp xuống, đè thẳng lên người Úc Nam. Cái trán nóng như lò sưởi còn dán chặt lên trán cậu.

Úc Nam bị đè có chút đau, thầm nghĩ, cơ bắp rắn chắc ghê, vai rộng gấp đôi mình luôn, ai mà chơi lạ nổi chứ?

Mùi rượu nồng nặc pha lẫn chút hương trầm thoang thoảng xộc vào mũi. Úc Nam r*n r*: "Ca ca, anh tính gì thế?"

Người đàn ông nghiến răng, nghiêng mặt thì thầm bên tai cậu: "Úc Nam, cậu rốt cuộc cho tôi uống bao nhiêu thuốc?"

Úc Nam uể oải đáp: "Anh ơi, oan quá trời."

"Oan? Cậu tự tin nhỉ?"

Đến lúc này, Úc Nam mới nhận ra cơ thể mình cũng bắt đầu nóng bừng, tay chân bủn rủn, đầu óc mơ màng, tư tưởng dần trượt dốc không phanh.

Cả hai th* d*c, hơi thở hòa quyện vào nhau, tạo nên một bầu không khí căng đầy sự mờ ám.

Úc Nam lờ mờ nghe thấy giọng người đàn ông gầm gừ bên tai: "Cậu mà cũng xứng sao? Cái thân thể này của cậu bị bao nhiêu người chà đạp rồi?"

Câu nói này bất giác kéo Úc Nam về ký ức xưa, nhớ đến mối tình đầu của mình.

Ngày ấy, ngay trước lễ đính hôn, hắn ta bất ngờ xuất hiện, nắm chặt vai Úc Nam, lắc lấy lắc để, nói y chang: "Cái thân thể này của em bây giờ bị bao nhiêu người dày vò rồi? Hồi yêu nhau tôi chẳng bao giờ dám chạm vào em, không ngờ bây giờ em lại không biết giữ mình."

Sau khi nói xong, hắn ta liền đè cậu xuống muốn c**ng b*c cậu.

Nực cười hết sức. Hóa ra ngày trước không dám đụng không phải vì tôn trọng gì cậu, chỉ là chẳng thèm tính chuyện lâu dài, đỡ phải rước rắc rối sau này.

Đương nhiên, đây không phải là câu chuyện tình yêu kiểu "cùng nhau trưởng thành", vì Úc Nam cũng chẳng phải dạng vừa.

Cậu thẳng chân đạp hắn ta bay khỏi giường, tiện tay gửi hết mớ ảnh khi còn ở bên nhau của cả hai cho vị hôn thê của hắn.

Kết quả, đám cưới bị hủy. Hắn ta không chịu nổi tai tiếng bị người khác nói mình là GAY đi lừa cưới con gái nhà người ta, chửi Úc Nam bằng đủ mọi lời độc địa rồi cao chạy xa bay sang thành phố khác.

Không ngờ bao năm trôi qua, Úc Nam vẫn phải nghe lại mấy lời nhảm nhí đó.

Bị trói chặt tay, đè nặng trên người, thứ duy nhất cậu còn dùng được là cái miệng sắc bén.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!