Chương 20: (Vô Đề)

Nếu có thể lựa chọn cô tuyệt không bước lên du thuyền này, cô thề. Quay lại buổi tối hôm trước, sau khi chúc thọ Dương gia gia xong, trước khi về, lão gia gia đã cho cô tấm vé đi dự dạ hội trên du thuyền này và dặn cô nhất định phải đi. Lúc đầu cô còn không hiểu nhưng khi bước lên du thuyền, nhìn thấy Dương Minh Triệt và Lý Dạ Diễm đứng đợi sẵn, cô có cảm giác muốn bỏ chạy.

Không để cô thực hiện ý định thì đã có hai cánh tay ôm ngang eo cô

- Băng nhi, em thật đẹp

Vừa nói Lý Dạ Diễm vừa cắn nhẹ lên vành tai cô. Dương Minh Triệt nhíu mày khi thấy cảnh đó, anh siết nhẹ vòng eo cô, tà khí nói

- Băng nhi, em đến anh thật vui

- Dương thiếu gia, mời anh buông tay

- Anh lấy quyền gì mà không cho tôi ôm cô ấy

- Anh không có quyền đó

- Vậy chắc anh có, Lý thiếu gia?

- Làm sao anh biết tôi không có?

- Vậy sao biết tôi không có?

- Anh.... tôi.....

- Anh.... tôi.....

Cô cảm thấy trên đỉnh đầu mình có một đàn quạ đen bay ngang qua. Đây có còn là hai người đàn ông oai chấn một vùng, người người kính sợ hay không? Cô chỉ cảm thấy họ giống hai đứa trẻ đang giành giật đồ chơi thì đúng hơn. Cô muốn chạy trốn! Dù không chết bởi sợ hãi cô cũng sẽ chết dưới hàng ngàn ánh mắt hình viên đạn đang phóng tới.

- Hai người....

- Lý thiếu, Dương thiếu, các anh đến rồi

Cô chưa dứt lời thì một giọng nói õng ẹo vang lên, kèm theo đó là một thân hình nóng bỏng trong chiếc váy màu đỏ rực trễ ngục tiến đến, ôm lấy cánh tay của Dương Minh Triệt và Lý Dạ Diễm.

- Buông ra

Giọng nói lạnh lẽo âm trầm như vang lên từ địa ngục của hai chàng trai làm cho La Ngọc Hương sợ hãi, không dám chậm trễ lập tức buông tay ra, trơ mắt nhìn hai người bọn họ ôm eo cô mà vào trong. Ánh mắt La Ngọc Hương như có lửa, cô ta nghiến răng, hận không thể xé xác cô ra. "Hoắc Lãnh Nguyệt Băng, cô cứ cười đi. Qua đêm nay, tôi sẽ làm cho cô khóc mà nhìn người. Tôi sẽ khiến cô nhục nhã, mất hết tất cả.

Dám giành người đàn ông của La Ngọc Hương này, Hoắc Lãnh Nguyệt Băng cô nên chuẩn bị nhận lấy cơn tức giận của tôi đi". Rồi cô ta nở nụ cười nham hiểm mà đi.

Cùng lúc đó, ở bên trong đại sảnh của buổi vũ hội, cô cảm thấy bất an trong lòng, có cảm giác bị người tính kế. Nhưng quan trọng hơn hết là làm sao để cô thoát khỏi hai tên ác ma này và ra khỏi buổi tiệc đây...

- Hoắc tiểu thư, tôi mời cô một ly được chứ?

- La tiểu thư được thôi

Cô nhận lấy ly rượu trên tay La Ngọc Hương nhưng cũng không uống ngay. Cô biết cô ta có địch ý với cô, nguyên nhân chủ yếu là do hai tên nam nhân đang bám theo cô. Cô không biết trong rượu này có gì nên tốt nhất là không uống. Ngược lại La Ngọc Hương làm như không để ý, trò chuyện với cô hai ba câu rồi đi. Không lâu sau đó, cô lấy một ly rượu khác từ phục vụ để uống nhưng không ngờ cơ thể lại nóng lên một cách bất thường. Với đầu óc thương nhân, cô nhanh chóng tìm ra nguyên nhân.

Ly rượu mà La Ngọc Hương đưa cô không có vấn đề bởi cô ta biết cô sẽ đề phòng, nên cô ta bỏ thuốc vào một ly khác và kêu phục vụ đưa cho cô. Là do cô sơ suất.

Cô nhanh chóng lẩn đi tìm một căn phòng trống để trốn tránh nhưng cô không biết là Dương Minh Triệt và Lý Dạ Diễm luôn quan sát, biết cô có chuyện nên cả hai đã đi theo cô. Vừa bước vào căn phòng cô đang có mặt, cả hai như hóa đá với hình ảnh trước mắt. Một thân lễ phục xốc xếch, cặp ngực no đủ như ẩn như hiện, gương mặt đỏ bừng, ánh mắt mơ màng, hơi thở hỗn loạn. Hai người nhìn cô dùng móng tay bấm chặt vào tay mình để giúp bản thân thanh tỉnh mà đau lòng không tưởng.

Nhanh chóng bước vào phòng và khóa cửa, cả hai tiến đến bên cạnh cô, Lý Dạ Diễm ôn nhu nói

- Băng nhi, bọn anh sẽ giúp đỡ em, đừng tự tổn thương mình

- Băng nhi, đừng lo, có bọn anh bên cạnh em đây

Dương Minh Triệt cầm tay cô, nhẹ giọng nỉ non. Dương Minh Triệt và Lý Dạ Diễm liếc nhau, khóe môi kéo ra một nụ cười tà mị. Cởi đi quần áo trên người cô, trong nháy mắt một thân thể trắng muốt hoàn mỹ lộ ra trước mặt hai người, ga trải giường màu đỏ bên dưới càng làm nổi bật thân thể cô hơn, dục vọng của bọn họ bị kích thích mạnh, khiêu khích cảm xúc nam tính nguyên thủy nhất trong người bọn họ.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!