Chương 12: (Vô Đề)

Sân bay quốc tế vào lúc 8h sáng, có hai cô gái xinh đẹp theo hai phong cách khác nhau đang đứng lối ra chờ người. Một cô gái theo phong cách nhí nhảnh, vui tươi trong quần jean xanh đen cùng áo thun lệch vai trắng, tóc nhuộm nâu đỏ cột cao, kính râm bản to che gần khuất gương mặt, kèm theo túi xách sành điệu bản giới hạn. Còn cô gái còn cách theo phong cách lạnh lùng quyến rũ, quần jean đen, áo thun trắng lửng hai dây, áo khoác đen kéo che eo, tóc nâu xõa dài, kính râm bản to che nửa mặt.

Hai cô gái kia còn ai ngoài Hoàng Ánh Nguyệt và Hoắc Lãnh Nguyệt Băng.

- Hy Hy sao chưa ra nữa, lâu quá đi

- Từ từ, vẫn còn sớm

Cô nhìn Ánh Nguyệt mỉm nhẹ, vẫn luôn như vậy, với người ngoài thì luôn là đại tiểu thư cao cao tại thượng, với bọn cô chỉ là cô bé mà thôi. Lúc này, từ trong sân bay, một cô gái mái tóc đỏ rực tự nhiên bước ra, quần jean xanh đen, áo sơmi trắng cột eo, kính bản to che khuất gương mặt, giỏ xách đỏ số lượng có hạn, khí chất cao ngạo. Vậy mà vừa nhìn thấy cô và Ánh Nguyệt thì còn đâu nữa, chỉ chớp một cái, cô gái đã chạy đến ôm chầm Ánh Nguyệt

- Ánh Ánh, nhớ Ánh Ánh quá đi. Ánh Ánh nhớ Hy Hy không?

- Ánh Ánh nhớ Hy Hy lắm đó. Tưởng Hy Hy quên Ánh Ánh rồi

- Không có đâu, Hy Hy thương Ánh Ánh nhất

Cả hai đang ôm ấp nhau thì chất giọng lạnh lẽo của cô vang lên như đóng băng cả hai

- Muốn tâm sự thì kím chỗ khác, đây là nơi công cộng, ok?

- OK

Lên xe, cả ba phóng vọt đến bar K.O, đi thẳng vào phòng VIP 02, cô biết là hai cô nhóc này sẽ quậy một trận ra trò mới chịu. Vừa vào phòng là hai cô nàng kêu ngay một đống rượu mạnh mà uống, sau đó là lắc lư theo nhạc. Tới hơn 3h sáng mới ngưng, sau đó cô rút đt ra, gọi đi 2 cuộc với một nội dung là Rước người về, ở bar K.O, phòng VIP 02 sau đó tiếp tục nhấp rượu và chờ đợi.

Bước vào là 3 chàng trai mang phong cách khác nhau, một là anh trai cô Hoắc Lãnh Thiên Hàn đến rước vợ, một là Khương Nhật Khải đang đi chung với hai người kia và tiện thể đến đón cô, và cuối cùng là anh trai Mỹ Hy

- Lý Dạ Diễm Lý thượng tá quyền cao chức trọng trong giới quân đội.

Tính ra cũng hơn 10 năm rồi cô không gặp anh trai Mỹ Hy (không tính kiếp trước), lần cuối cô gặp anh thì tính khí anh không khác bây giờ là mấy, vẫn lạnh lùng cao ngạo, với Mỹ Hy thì thêm phần dịu dàng. Hiện tại thì anh càng thêm phần thâm trầm, do rèn luyện trong gió bão mưa đạn thời gian dài khiến anh càng nội liễm hơn. Trong khi cô quan sát Lý Dạ Diễm anh thì anh cũng đang quan sát cô, từ cô bé ngày xưa hay cười ấm áp, bây giờ cô trở nên quyến rũ lạnh lùng và khó đoán.

Thời gian 10 năm quả là đủ để rèn luyện khiến con người trưởng thành hơn, cả anh, cả cô, Mỹ Hy và mọi người đều thay đổi.

- Đưa hai người họ về đi, không cần lo cho em. Em tự lo được

- Không được

- Không sao đâu anh hai. Em lớn rồi mà

- Em... Thôi được rồi, nhớ cẩn thận.

Nói xong, Thiên Hàn cùng hai người kia khiên hai cô gái đang say khướt về. Còn cô thì nghỉ tại phòng nghỉ của bar luôn.

Sáng hôm sau do có việc cần bàn với Khương Nhật Khải nên cô lái xe đến thẳng chỗ anh là việc. Không ngờ vừa lên đến nơi thì cô đã gặp một người vô cùng quen thuộc nha. Bạch liên hoa Trịnh Mỹ Liên với bộ đầm trắng quen thuộc, với tóc thắt lệch một bên, trang điểm nhạt cùng đôi giầy búp bê khiến cô ta như một thiên sứ, nhưng có ai ngờ sau vẻ thiên sứ kia là bộ mặt thối nát như thế nào.

- Queen, cô đến tìm Khương thiếu sao?

- Phải. Nhưng anh ta đang bận. Tôi ngồi đây chờ là được

- Vậy cô muốn dùng gì không?

- Nước suối là được

- Đây. Của cô

- Thanks, Rosa

Rosa là quản lý của Khương Nhật Khải, cũng là người đề xuất việc hợp tác giữa hai bên nên đối với cô, Rosa không lạ gì. Trong thời gian chờ đợi Khương Nhật Khải, cô lấy đt ra giết thời gian, không ngờ là cũng bị làm phiền nha

- Hoắc tiểu thư, là cô sao?

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!