Chương 47: kết.

"Sao cô ở đây?" Lý Minh Ngọc kinh ngạc gỡ tạp dề ra khỏi người ngồi xuống đối diện Thiên Vy hỏi.

"Tôi vừa về nước hôm qua, nghe anh hai nói cô mở cửa tiệm ở đây nên đến ủng hộ cô thôi!" Thiên Vy khẽ cười nói, lại nhìn cậu bé kia mang bánh ngọt ra đặt lên bàn, cô hỏi:

"Con trai cô?"

"Phải, con trai tôi Lý Nguyên." Minh Ngọc vuốt tóc con trai, ánh mắt dịu dàng nhìn cậu bé giới thiệu.

"Chào con, Lý Nguyên. Con có thể đưa An Kỳ đi đâu đó quanh đây giúp cô được không?" Thiên Vy dù hay trêu con gái nhưng lúc quan trọng vẫn không quên tạo cơ hội cho con gái mình.

Lý Nguyên nhìn mẹ mình, nhận được sự đồng ý của mẹ mới đáp ứng lời Thiên Vy đưa An Kỳ sang tiệm thú cưng bên cạnh quán. Thiên Vy mỉm cười nhìn hai đứa nhóc đã rời đi quay sang trò chuyện cùng Lý Minh Ngọc:

"Thời gian qua cô tốt chứ?"

"Tốt lắm, tôi cùng mẹ chuyển về đây để chữa trị bệnh mẹ tôi thuận tiện hơn. Bố tôi giúp tôi mở cửa tiệm này!" Minh Ngọc tay gõ nhẹ theo nhịp lên bàn đáp.

"Nghe anh hai tôi nói, Lâm Vỹ Tường hình như đã kết hôn." Thiên Vy hỏi, cô nhìn thấy ánh mắt Lý Minh Ngọc có chút ảm đạm khi nghe đến cái tên này.

"Ừ, anh ta không buông được Lâm Phát, con đường này chính anh ta chọn, tôi không trách anh ta." Minh Ngọc là thật lòng, cô không trách Lâm Vỹ Tường bỏ rơi mẹ con cô, cô còn rất biết ơn anh ta, vì nếu anh ta thật sự giành con trai với cô, cô sẽ chẳng bao giờ thắng.

"Con bé khi nãy là con gái tôi Hứa An Kỳ, con bé thích con trai cô đấy!" Thiên Vy sang chuyện khác, cô không rõ chuyện của Lâm Vỹ Tường ra sao, chỉ nghe Thiên Nam nói anh ta lấy cô con gái của tập đoàn nào đó để giúp cho sư ̣ nghiệp của anh ta.

"Con bé thật đáng yêu!" Minh Ngọc bật cười thích thú. Thiên Vy cảm thấy mình nên tạo lại vung đắp tình cảm xui gia liền kể chuyện An Kỳ cho Lý Minh Ngọc nghe. Lý Minh Ngọc cũng không ngần ngại kể chuyện của Lý Nguyên, cả hai bà mẹ trẻ chìm vào thế giới riêng huyên thuyên cả buổi sáng về chuyện con nhỏ.

***

"Từ sáng hôm qua đến nay bố thấy con hay đi theo mẹ, có chuyện gì sao?" Duật Thần bế An Kỳ sải bước vào quán cafe gần Tịch An. Đi nước A mấy năm trở về thay đổi lớn nhất có lẽ là Tịch Thiên và An Thịnh, sau khi anh vợ tha thứ cho bố vợ, bố vợ anh là cùng xác nhập công ty với anh Thiên Nam quản lý.

"Không có gì cả ạ!" An Kỳ cuống quít phủ nhận, chuyện còn quá sớm bé không chắc không thể nói với bố được.

"Được rồi, chỉ là bố không hy vọng con chọc mẹ giận." Duật Thần để An Kỳ xuống ghế, mình ngồi cạnh nói. An Kỳ bĩu bĩu môi nhỏ, đúng lúc phục vụ mang menu ra, chỉ là khi nhìn thấy Duật Thần lại lâm vào bất động. Duật Thần từ đầu đến cuối đặt chú ý lên con gái, đến khi cảm nhận có người nhìn chằm chằm mình, anh ngẩng đầu nhìn người kia.

Mắt anh xẹt qua bất ngờ nhưng rất nhanh liền biến mất, bình tĩnh nhìn đáp lại người kia.

"Duật Thần?" Trang Vân Tịch không tin vào mắt mình, cô ta chịu án bốn năm, sau khi ra tù lại chẳng tìm được Duật Thần, anh như bốc hơi mất vậy!

"Ừ, em khoẻ chứ?" Duật Thần gật đầu hỏi. Lòng không rõ cảm xúc, chỉ thấy mệt mỏi, chung quy chuyện này một phần vì anh, Trang Vân Tịch ra nông nổi này cũng là do anh gây ra.

"Em... chuyện tai nạn..." Trang Vân Tịch ngập ngừng muốn giải thích.

"Bố, con khát!" An Kỳ lên tiếng, hừ mặc dù mẹ hay ăn hiếp bé, nhưng những lúc quan trọng bé vẫn luôn đứng về phía mẹ. Nhìn ánh của dì này, bé biết là không được bình thường rồi!

Trang Vân Tịch lúc này mới chú ý đến bé gái đi cùng Duật Thần, cổ họng nghẹn hẳn. Thì ra anh đã kết hôn lại có con gái lớn thế này, vợ anh xem ra chắc chắn là An Thiên Vy rồi! An Thiên Vy nói đúng dù có thế nào thì cô ta vẫn thua. Duật Thần không phải kiểu người hai lòng, là cô ta ngu dốt vứt bỏ người tốt như anh để rồi hối hận thì được gì chứ?

Trang Vân Tịch hít sâu, cố cười nói với An Kỳ:

"Cháu muốn dùng gì?"

"Kem ạ." Toàn thắng! An Kỳ hoan hô trong lòng, ngoan ngoãn trả lời.

"Vân Tịch, chuyện qua rồi để nó qua đi. Chuyện tai nạn anh không trách em, em cũng đừng để mãi trong lòng. Chúng ta từ giờ không ai nợ ai cả!" Duật Thần dứt khoát nói rõ mặc Trang Vân Tịch đau lòng thế nào, anh cũng phải chấm dứt chuyện này, anh giờ đã có gia đình, không thể để vợ và con gái anh gặp bất cứ chuyện gì.

Trang Vân Tịch chẳng thể nói được điều gì, ôm nỗi tuyệt vọng rời đi. Duật Thần thở dài, kết thúc như thế anh vốn cũng không hy vọng, đáng ra cô ta sẽ có cuộc sống tốt đẹp hơn nếu không cố chấp. Dù sao cũng đã qua, anh nhìn An Kỳ bên cạnh dặn dò:

"Không được nói với mẹ con."

"Con có thể dùng chuyện này uy hiếp bố không?" An Kỳ nghiêm túc hỏi. Cũng như mẹ hay dùng bố để bắt nạt bé, liệu bé có thể làm thế không?

"Con nghĩ xem." Duật Thần khẽ cười, nhướng mày hỏi.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!