"Nhớ thường gọi cho mình nhé!" Cố Khang Kiện nhìn Tưởng Thụ Nhân và Triêu Băng Di đối diện nói. Bên cạnh cậu lúc này là Mạn Hân, hôm nay đưa cô đến gặp Thụ Nhân để tạm biệt hai người sắp đi du học này. Nhìn thấy bạn thân đã thoát khỏi mối tình đơn phương kia, lòng Khang Kiện rối như tơ liệ̣u rằng mình có được như Thụ Nhân không?
"Mình biết mà." Thụ Nhân đáp, hai chàng trai tiếp tục nói về vài vấn đền. Trong khi đó Băng Di bên cạnh Thụ Nhân lại không ngừng nhìn Mạn Hân với ánh mắt phức tạp. Khiến Mạn Hân chẳng phải đáp trả ánh nhìn vì ngải, cô chỉ cúi đầu ăn thức ăn trong bát do Khang Kiện gấp. Nhưng vì không được thoải mái, tay chân vụng về, cô làm ngã ly nước trên bàn, ướt quần áo cô.
Khang Kiện rút khăn cho cô:
"Em không sao chứ?"
"Em không sao! Em vào nhà vệ sinh lau sạch." Mạn Hân không chờ Khang Kiện đáp đã ra ngoài, chỉ là cô không đi mà đứng lặng bên ngoài cửa phòng ổn định tâm trạng. Mạn Hân cảm thấy cô gá i kia khá kì lạ ánh mắt cô ta nhìn cô...
"Mạn Hân là bạn của Thiên Vy." Băng Di nhìn Mạn Hân rời đi, một lúc sau không đầu không đuôi nói. Một lời này khiến hai chàng trai trong phòng và cả người bên ngoài đều bất ngờ. Nhưng rất nhanh Cố Khang Kiện hiểu lời Băng Di, cậu im lặng không đáp.
"Đó là cô gái tốt. Anh là thích cô ấy, hay là chỉ dùng cô ấy để gần Thiên Vy?" Băng Di tiếp tục ánh mắt xẹt qua tia đồng cảm. Tưởng Thụ Nhân kinh ngạc nhìn tên bạn thân gần như không tin nổi.
"Anh không lợi dụng cô ấy!" Khang Kiện giật mình, chẳng hiểu sao lại nóng giận, nói.
"Thế tại sao lại là Mạn Hân_ bạn thân của Thiên Vy. Anh sao không tìm ai đó, không phải người bên cạnh Thiên Vy?" Băng Di cao giọng chấp vấn, nhờ Thụ Nhân bên cạnh nhắc nhở, cô mới biết mình đã phản ứng quá khích. Cô đơn giản chỉ là không muốn Thiên Vy gặp khó xử nếu Cố Khang Kiện là đang lợi dụng Mạn Hân, đều cô có thể làm chỉ có thể cáu gắt vài câu.
Thở dài, cô dùng giọng nhẹ hơn:
"Mạn Hân biết chứ?"
"Chỉ biết anh thích người khác, nhưng không rõ là ai." Cố Khang Kiện cũng không giấu diếm, cậu đã nghĩ đến điều này, nhưng chưa biết phải giải thích với Mạn Hân thế nào.
"Cậu nên nói rõ mọi chuyện với cô ấy ngay từ đầu." Thụ Nhân từ đầu đến giờ lên tiếng, bàn tay siết chặt tay Băng Di, cậu tin Khang Kiện không lợi dụng Mạn Hân.
"Mạn Hân chắc sắp quay lại rồi!" Băng Di đáp, bầu không khí thế này chắc chắn Mạn Hân sẽ nhận ra cô vẫn là nên nh anh chóng xua đi thì hơn. Bên ngoài Mạn Hân thẩn người nghe câu chuyện ngắn, tự cười một tiếng, cô vươn tay vuốt khuôn mặt mình, xoay người vào trong.
Suốt bữa ăn không khí nặng nề hẳn, đặc biệt là Khang Kiện chỉ cặm cụi nghĩ ngợi nên cậu không phát hiện tâm trạng không tốt của Mạn Hân ở bên. Cho đến khi xe cậu dừng lại trước cổng trường đại học F, cô không như mọi khi dặn dò cậu phải lái xe cẩn thận về đến nhà phải gọi báo cho cô biết... Mạn Hân chỉ lặng yên bất động mắt nhìn bên ngoài cửa xe.
Như cơn sóng đánh, Cố Khang Kiện cảm thấy bất an hỏi:
"Em sao thế?"
"Mình chia tay đi! Em không đủ khả năng để anh quên đi cô ấy." Mạn Hân chầm chậm nhìn sang Khang Kiện, cố kèm cảm xúc hỗn loạn trong lòng lúc này nói. Mặc cho Cố Khang Kiện còn đang ngẩn người, cô mở cửa bước vào trường.
***
1 tháng sau.
Lạc Tuệ Mẫn sắp xếp mớ sách vở trên bàn Lý Minh Ngọc, vừa nghĩ đến thái độ kỳ quái của con gái mấy ngày nay, suốt ngày thẩn thờ. Xếp gọn vài tờ kiểm tra, bà kéo ngăn tủ định bỏ vào thì bị thu hút bởi cuốn sổ khám bệnh bên trong, lòng không khỏi ỏm o lắng, dạo này Minh Ngọc gầy hẳn lại xanh xao, không lẽ đã đổ bệnh?
Nghĩ thế bà liền cầm cuốn sổ mở ra, đập vào mắt bà là tờ giấy siêu âm, càng khiến bà lo lắng hơn đó chính là dòng chữ chuẩn đoán. Lạc Tuệ Mẫn lắp bắp, tay run rẩy:
"Thai... một tháng... không thể nào!"
Bà kiểm tra lại một lượt tờ giấy, hoàn hảo không giả, trừ việc bà không tin nổi là tên cô gái mình có trong giấy. Vò nát nó trong tay, mắt đầy lửa giận, bà cảm thấy mọi thứ như sụp đổ. Bà không quan tâm cô gái qua lại với ai, nhưng chuyện Lý Minh Ngọc mang thai chẳng khác nào phá đổ hết mọi thứ, bà nắm được An Thịnh, chưa có bất kỳ thứ gì. Chuyện chưa thành, thế mà Minh Ngọc có thai, An Khánh sẽ nghĩ thế nào?
Hơn nữa quan trọng là cái thai này của ai? Bà biết quan hệ tình cảm gần đây giữa Minh Ngọc và đám người kia không tốt, liệu cha của đứa bé sẽ chịu nhận nó?
Đúng lúc này Lý Minh Ngọc vào phòng, nhìn thấy mẹ mình bất động, mắt đỏ hoe kinh ngạc kéo tay Lạc Tuệ Mẫn hỏi:
"Mẹ sao thế? "
"Sao ư?" Bà lạnh lùng lên tiếng, hất tay Lý Minh Ngọc ra, ném mạnh tờ giấy bị vò nát vào mặt cô ta, nghiến chặt răng hỏi:
"Cái thai của ai?"
Lý Minh Ngọc lùi về sau, nhìn cuốn sổ trên bàn, lại nhìn mẹ mình như phát điên, lòng sợ hãi ngoan ngoãn đáp:
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!