Chương 38: (Vô Đề)

Thiên Vy nằm dài trên sofa, mới sớm đã bị Duật Thần gọi dậy, cô không còn cách nào khác đành ôm chăn, cắm trại trên sofa, chờ ai kia nấu bữa sáng. Gần đây, cuộn sống trôi qua êm đẹp, cộng thêm nhờ tài nấu ăn của Duật Thần, cô phát hiện mình tăng cân. Bụng thêm lớp mỡ, mặt thêm lớp mỡ,... Thở dài lần thứ n, cô nói vọng vào bếp.

"Duật Thần, em mập lên rồi! Đều là do anh, nếu anh mà dám chán em tìm cô khác, em sẽ không tha cho anh!"

"Em yên tâm, nếu anh dám làm thế em cứ báo cảnh sát bắt anh!" Duật Thần đảo chảo, vô cùng nhanh nhẹn đáp. Câu trả lời này anh sớm đã thuộc lòng, một ngày trung bình ba lần, Thiên Vy luôn hỏi câu này. Lúc đầu anh có chút buồn cười, nhưng dần dần lại thấy câu hỏi này như một thói quen, không những không thấy phiền, ngược lại càng thấy cô đáng yêu!

"Anh nói đấy nhé!" Thiên Vy ôm chăn nói, nửa chừng lại bị tiếng chuông cửa cắt ngang, nhìn Duật Thần mang tạp dề định ra mở cửa, cô liền giành trước. Anh bận như thế, cô nên giúp đỡ, hơn nữa cứ ăn rồi ngủ thế kia, không sớm hay muộn cô cũng bị anh nuôi thành heo!

Duật Thần không giành với cô, xoay người vào bếp tiếp tục bữa sáng. Nhưng rất nhanh, anh lại cảm thấy ai đó chọc chọc lưng mình, không quay đầu nói:

"Đừng phá anh, không phải em giành mở cửa sao?"

"Hừ, người đẹp đến tận cửa tìm anh!" Thiên Vy tiếp tục điểm vào lưng anh, cho đến khi Duật Thần quay đầu nhìn cô, nghi hoặc hỏi:

"Ai?"

"..." Thiên Vy không đáp đi ra ngoài núp sau cánh cửa ngoắc tay gọi anh đến. Duật Thần nhìn cô, mắt đầy ý cười, bước đến anh trực tiếp mở cửa, mở một khoảng đủ để Thiên Vy trốn giữa cửa và tường.

"Duật Thần." Amy nhìn anh đầy tình cảm, giọng ngọt ngào. Khiến Thiên Vy trốn bên trong, không kìm chế được bấu vào bàn tay đặt trên nắm cửa của Duật Thần. Anh khẽ cau mày vì đau, buông nắm cửa bắt lấy tay của kẻ làm loạn. Đầy ngạc nhiên hỏi người đến:

"Em đến có chuyện gì sao?"

"Em đến thăm anh." Amy có chút thất vọng, nhìn Duật Thần chẳng chút vui vẻ khi thấy cô ta ở đây. Anh thậm chí không có ý định mời cô ta vào nhà, nghĩ tới điều này cô ta không khỏi khó chịu, trước đây cô ta không phải chưa bước vào nhà anh, thế mà bây giờ lại xem cô ta như người lạ. Amy cố điều tiết cảm xúc, nở nụ cười:

"Em vào được chứ?"

Duật Thần là người lịch sự, đương nhiên sẽ không từ chối, hơn nữa nếu không cho người ta vào sợ là sẽ khiến ai kia nghĩ anh làm chuyện xấu nên giật mình. Nhưng Thiên Vy lại khác, cô nhìn Duật Thần muốn cho cô ta bước vào liền nhéo mạnh eo anh, cô mặc kệ trước kia thế nào, bây giờ người ở trong căn nhà này là cô, cô không muốn thấy bạn gái cũ của bạn trai mình bước vào nhà mình!

Duật Thần nhận được tín hiệu liền dừng lại động tác, cười gượng nhìn Amy không biết phải nói thế nào. Cũng may đối phương lên tiếng trước:

"Sao thế anh?"

"Ừm, thật ra anh vừa nuôi một con mèo, nó không thích người lạ vào nhà." Duật Thần mím môi đáp, nghĩ tới không biết ai kia nghe mình được ví với mèo sẽ thế nào nhỉ? Nghĩ đến Thiên Vy vươn nanh múa vuốt tức giận thì anh lại thấy buồn cười.

"Không sao đâu, em từng nuôi mèo!" Lúc này ngay cả một nụ cười gượng gạo Amy cũng chẳng cười nổi nữa, cô ta phát hiện bên trong nhà có người, mà anh lại không muốn cô ta gặp người kia!

"Mèo nhà anh nó rất hay ghen khi thấy người khác giới vào nhà, anh e là nó sẽ giận, cào em mất. Anh rất khoẻ, em yên tâm!" Duật Thần đáp, ẩn ý đuổi khách, anh tin rằng nếu còn đứng mãi ở đây thì eo của anh sẽ bị 'cào' đến mất thịt! Thiên Vy trong lòng hừ lạnh, nghe cô ta nói kẻ ngu cũng biết đang muốn tìm cơ hội ôn lại chuyện xưa rồi! Muốn cướp người của cô sao?

Nằm mơ đi!

"Được rồi, hôm khác có cơ hội sẽ mời anh bữa cơm!" Bỏ lại một câu, lòng đầy tức giận bỏ đi, đây là lần đầu cô ta thấy Duật Thần như thế. Trước đây anh luôn kiên nhẫn trò chuyện cùng cô, chẳng bao giờ chỉ vài câu lại đuổi cô ta đi. Chắc chắn bên trong có người, hơn nữa là một cô gái!

***

"Dám nhéo anh!" Duật Thần nhéo hai bên má Thiên Vy. Chính anh cũng cảm thấy cô tăng cân, gò má đã có thịt nhiều hơn, khuôn mặt cũng tròn hơn, vừa nhìn đã muốn nhéo thử.

"Hừ, ăn cơm kìa! Người đẹp mời cơm đấy sao anh không đi?" Thiên Vy mặc anh nhéo má mình, trừng mắt nhìn anh.

"Biết làm sao được, mèo nhà anh còn chưa ăn sáng, anh mà đi nó sẽ chịu đói!" Duật Thần buông má cô, lại nắm tay cô kéo vào bếp.

"Mèo? Anh đi chết đi!" Thiên Vy giận dữ đánh vào lưng anh, nhưng mắt đầy ý cười, chuyện Amy cũng theo đó mà bị ném sang một bên.

***

"Hôm nay ở lớp Thiên Vy rất vui vẻ, cậu ấy nói Hứa sư huynh giờ là hoa đã có chủ. Mà cậu ấy chính là chủ của đoá hoa ấy!" Mạn Hân đưa ly rượu cho một vị khách, xoay người nói với Cố Khang Kiện ngồi trước quầy pha chế. Do lịch học, nên cô chỉ có thể gặp cậu vào buổi tối lúc làm thêm ở bar.

"Cô ta rất thích tên đó sao?" Khang Kiện nhìn ly rượu trong tay lòng buồn bực hỏi, cậu không ý thức được người mình đang hỏi là bạn gái của cậu.

"Có lẽ là thế! Cậu ấy khá nghiêm túc với mối quan hệ này!" Mạn Hân nghe ra giọng điệu kì lạ của cậu, nhưng cô không nghĩ ngợi nhiều, vì chỉ đơn giản cho rằng Cố Khang Kiện không thích Thiên Vy, nên mới có thái độ như thế!

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!