Trong quầy bar vắng vẻ, đôi trai gái không ngừng nâng ly uống cạn, Cố Khang Kiện nhìn Thiên Vy ủ dột bật cười hỏi:
"Sao thế? Lo lắng anh chàng kia sẽ bị cướp đi à?"
"Cái đầu cậu đấy!" Thiên Vy cạn ly rượu, chỉ cần nhớ đến chuyện khi nãy cô lại phiền lòng. Chia tay không bao lâu, giờ cô ta quay lại, nhìn cách cô ta nhìn sư huynh cô dám chắc bảy tám phần cô ta muốn nối lại tình xưa rồi!
"Cô thật thô lỗ!" Khang Kiện lầm bầm, cậu rớt rượu vào ly cô và cả ly mình, rồi lại 'lên lớp'
"Cô chẳng xinh đẹp bằng cô ta, lại chẳng có tài cán gì, lại thêm tính tình đàn ông. Tôi thấy cô thua chắc rồi!"
"Anh có cần thẳng thắng thế không?" Thiên Vy nốc cạn ly rượu, nhìn thẳng 'bạn nhậu' ánh mắt ra lệnh rót rượu.
"Tôi có cảm giác như đang xem bò uống nước." Cố Khang Kiện không khách khí phê phán, đây là lần đầu cậu cùng An Thiên Vy thân thiết, cô cũng không đến mức tệ hại như trước đây, nhưng không hiểu sao cậu lại có chút thất vọng vì thay đổi này. Dù cằn nhằn, nhưng tay vẫn rót rượu cho Thiên Vy:
"Cô phải đối mặt với sự thật thôi. Dù tôi biết nó khá phũ phàng."
"Cố Khang Kiện, bây giờ tôi đã tin anh và Cố Hạo Nhiên là anh em rồi đấy!" Thiên Vy khoé miệng co giật, trừng mắt nhìn người bên cạnh. Cô biết mình không ra dáng con gái, nhưng tên nhóc kia nói như thế dù da mặt cô có dày như da trâu cũng không khỏi cảm thấy tổn thương!!!
"Được rồi không chọc cô nữa!" Khang Kiện giơ tay ra hiệu đầu hàng, cậu không muốn lát nữa khi xuống bãi xe sẽ thấy xe mình mất 'tai'. Nhấp ngụm rượu, cậu vờ như không quan tâm nói:
"Cô thích anh chàng ngoại quốc đó thật sao?"
"Sao anh lại hỏi thế?" Thiên Vy khẽ hỏi, bầu không khí của hai người đã bắt đầu xám xịt hẳn.
"Trước đây cô điên cuồng theo đuổi Tưởng Thụ Nhân, bám dính Lâm Vỹ Tường... Tôi chỉ muốn biết lần này cũng như thế sao?" Khang Kiện lắc lắc ly rượu trong tay nêu ví dụ điển hình.
"Biết nói thế nào nhỉ?" Thiên Vy khẽ cười, trước đây là 'An Thiên Vy' theo chân họ làm sao cô biết được chứ. Đắn đo một lúc, cô giở giọng cao thượng nói:
"Nói thế này chắc sẽ dễ hiểu hơn. Trước đây là tôi làm thế là để cứu vớt đời trai bọn họ! Nhưng tiếc là họ lúm quá sâu, tôi cũng bó tay, giờ tôi gặp được nửa kia, nên tôi phải lo cho đời mình thôi."
"Cô chắc đó là một nửa của mình sao?" Khang Kiện hỏi, cổ họng gần như đau nghẹn không nói nổi, cậu không mong cô sẽ tìm được nửa kia. Bị suy nghĩ đó làm giật mình, Khang Kiện xấu hổ uống rượu.
"Chắc chứ, tôi đây sống cả đời, tôi biết mình muốn gì, tình cảm mình ra sao. Tôi thích sư huynh từ lúc mới gặp...ừm... gọi là gì nhỉ...à là tình yêu sét đánh!" Thiên Vy ngoặc ngẽo đầu nhìn cậu, cô cảm thấy trời đất quay cuồng.
"Nhưng anh ta có vẻ không thích cô!" Khang Kiện khá hơn Thiên Vy đôi chút, ít nhất cậu còn đủ tỉnh để nhận ra cô đã say và biết mình đang nói gì."Anh ấy thích tôi... thích tôi... sư huynh không như các người, ai cũng ghét tôi... chỉ có anh ấy không ghét tôi..." Thiên Vy lẩm bẩm uống thêm một ly rượu, choáng váng khiến cô nằm vật ra bàn nhìn Cố Khang Kiện lèm bèm:
"Tôi sẽ khiến anh ấy thích tôi... anh cứ chờ mà xem..."
"Yêu người mình yêu rất khó khăn sao cô không yêu người yêu mình?" Cố Khang Kiện nhìn Thiên Vy bất giác nói, hình như cậu đã bị cô gái thô lỗ này thu hút thì phải? Cậu thích cô sao? Trong lòng cậu đã có câu trả lời, chỉ là cậu sợ đáp án đó nên chẳng bao giờ nghĩ đến!
"Anh nói gì mà người người mình mình... tôi rối quá... khó hiểu..." Thiên Vy gục gật đầu nói, cô lúc này đã chẳng còn tỉnh táo để biết anh chàng này nói gì, nếu không nãy giờ đã bị câu hỏi này làm kinh sợ.
"Giờ người yêu cũ của anh ta đã xuất hiện, cô định làm gì?" Khang Kiện cố thả lỏng tâm trạng u ám của mình.
"Làm gì nhỉ?... Tôi không biết nữa... Tỏ tình với anh ấy?" Thiên Vy vỗ trán nói, mắt đầy hoang mang nhìn cậu.
Khang Kiện nhìn người đang chờ mình cho ý kiến, trong lòng một bụng lửa giận. Chẳng hiểu sao lại rất muốn nói: Nếu khó nghĩ thì bỏ đi. Cô tỏ tình với tôi này!. Nhưng cậu không có can đảm để nói. Cậu nhìn cô mà lửa giận không ngừng tăng, chợt cậu mỉm cười, thầm nghĩ nếu cô đã muốn tỏ tình tôi sẽ giúp cô!. Nghĩ là làm, cậu bỏ ly rượu trong tay sang một bên, bắt cằm cô nghiêm túc quan sát khuôn mặt đang ửng đỏ vì rượu:
"An tiểu thư cô quả thật không phải một cô gái xinh đẹp!..."
"Chết đi!" Thiên Vy đang rầu rỉ nghe được lời cậu liền giơ tay đánh Cố Khang Kiện một cái. Dù say nhưng cô vẫn nghe được tên nhóc này chê bai mình!!!
"Cô hung dữ cái gì? Tôi chưa nói xong mà!" Khang Kiện trừng mắt quát Thiên Vy, cố để áp chế cơn choáng đầu tiếp tục kế hoạch:
"Nhưng mà mắt cô rất đẹp!"
"Thật?" Là con gái ai chẳng muốn được khen, cả kiểu mạnh mẽ như Thiên Vy cũng thế! Thiên Vy mắt sáng nhìn Cố Khang Kiện hỏi.
"Tôi lừa cô làm gì, nếu nó to hơn thì càng đẹp, màu mắt của cô rất hiếm ở thành phố này!" Cố Khang Kiện thêm thoắt, tránh ánh mắt ngây thơ của ai kia. Cậu cảm thấy như một kẻ xấu đang lừa một đứa bé ít tuổi!!!
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!